Xin thưa với các bác, tôi có rất nhiều kinh nghiệm chữa bệnh muốn chia sẻ cùng các bác, hiềm một nỗi blog tôi lại cứ có các bác sĩ vào đọc, nên lâu nay tôi ngại quá, không dám hó hé gì ! Nhưng mà dạo này thấy bệnh tình của ông Bá Thanh nặng, các bác sĩ cứ chê tới chê lui, nên tôi lo quá, thử rón tay kê đơn cho ổng xem sao !
Trước tiên, tôi xin tự giới thiệu để các bác biết vì sao mà tôi biết nhiều cách trị bệnh giỏi còn hơn cả bác sĩ. Áy là vì, hồi nhỏ tôi sống ở nông thôn miền núi, ở các vùng ấy thì, ngày xưa cũng như ngày nay, các bác sĩ dốt mới lên đấy làm việc, cho nên là, mẹ tôi sợ đi bác sĩ thì lợn lành thành lợn què, nên cứ dân gian mà tự chữa lấy thôi, thà đui què mẻ sứt, sún răng tí chút, còn hơn là mất mạng. Cho nên các bác tưởng tượng xem bây giờ mà tôi còn sống sót được, to khỏe thế này, là tôi cũng phải giỏi tự chăm sóc sức khỏe đến thế nào !! Đấy là chưa kể, tôi còn suýt nữa thi vào ĐH Y khoa, định là nếu học dở thì làm cô mụ cũng tốt, nhưng mà tính tôi hay chểnh mảng, sợ lơ đãng ẩu tả chết người, nên tôi mới đi học văn, để nếu mà có nói sai nói xạo đôi chút cũng hổng chết ai !
Tôi hy vọng bấy nhiêu là đủ thuyết phục các bác rồi, từ từ tôi sẽ kể cho các bác biết tôi tự chữa được khối bệnh như thế nào, chỉ sợ các bác sĩ lại từ từ sôi máu lên thôi, hehe !
Vậy thôi bây giờ mình nói chuyện ông Bá Thanh trước nghen ! Có hai giả thuyết, một là ổng bị hạ độc phóng xạ, hai là không phải như vậy, thì là ổng bị ung thư. Quan điểm của tôi, là bệnh ung thư, cũng như nhiều bệnh khác, là do ăn uống mà ra. Tôi sẽ nói từng trường hợp một; Nhưng mà hai giả thuyết ấy đều có một điểm chung là trong người có chất độc; như vậy giải pháp là làm sao phải thải chất độc ra.
Thì tôi biết có hai thứ thức ăn được coi là giải độc, một là đậu khô (đặc biệt là đậu xanh), hai là trà xanh (trà xanh hay trà gì cũng được). Hai thứ này đều lành và dễ ăn, dễ uống, nên ông Bá Thanh nên dùng hàng ngày, nếu ổng có thể ăn uống được. Ví dụ như món cháo của ổng thì thêm đậu xanh vào, còn trà, thì có thể uống trà loãng như là giải khát thôi, ngày từ 6 đến 8 tách, nhớ uống trước 3h chiều để đêm khỏi mất ngủ.
Đậu khô thì tôi đọc báo Tây cũng thấy nói là nó có tác dụng lọc chất độc. Tôi hay đọc các bài báo về sức khỏe rồi tự mình kiểm chứng, nhưng tôi không làm nghiên cứu ngành ấy nên tôi không tổ chức tài liệu cẩn thận, nên không trích dẫn được, các bác đành phải tin lời tôi vậy. Đậu khô là gồm có chất xơ chứ không phải tinh bột, nên bác nào phải nhịn tinh bột cứ việc ăn thoải mái, vừa ngon vừa no lâu (có dạo tôi định khuyên nhà thơ Trần Đăng Khoa như vậy, chứ không biết vợ ổng đâu mà tôi thấy ổng tự chăm sóc sức khỏe tệ quá !). Như vậy chất xơ trong đậu hút độc chất, và làm sạch ruột. Chỉ có một điều hơi phiền là, nếu các bác ăn nhiều đậu, thì nói như bác HY, là các bác sẽ hay "đánh R...", vì vậy các bác nên ăn đậu (chè đậu chẳng hạn, hoặc là ở Vietnam có bán bột ngũ đậu : đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ, đậu trắng, đậu nành) vào bữa xế, và như vậy thì các bác sẽ đánh R vào khoảng 8h-9h tối thì cũng không ai biết cả ! Ngoài ra, uống trà nhiều thì sẽ bị táo bón, thì ăn đậu hạt nhiều là sẽ trị táo bón rất tốt, các bác cứ thử mà xem, mỗi ngày ăn một chén đậu nhỏ thôi, là không bao giờ bị táo bón cả !
Tôi xin tạm biệt các bác để đi mua đồ cúng ông Táo, tôi sẽ còn viết tiếp ạ !
mardi 10 février 2015
vendredi 6 février 2015
Les pêcheurs de perles
https://www.youtube.com/watch?v=ET_bXJada4Q
Hãy lắng nghe bài hát của những người thợ lặn
Mò tìm ngọc trai trong vịnh biển sâu
Tựa như đôi ta mò mẫm tìm nhau
Trong bóng đêm dưới những tàu lá cọ
Anh nhận ra em qua giọng hát
Em nhận ra tình yêu của anh êm dịu như ánh ngọc châu
Trong vô biên thăm thẳm ta nhận ra nhau
Những ngọn gió đại dương mùa hạ
Mang hơi ấm của anh
Bao bọc quanh em
Những lời em thầm thì
Êm như hơi thở
Ve vuốt thân anh
Tình trong đêm thâu
Mơ ước nhiệm màu
Cho ta bên nhau.

http://archives-lepost.huffingtonpost.fr/article/2011/04/25/2476767_b-e-a-u-t-e-et-tendresse.html
Hãy lắng nghe bài hát của những người thợ lặn
Mò tìm ngọc trai trong vịnh biển sâu
Tựa như đôi ta mò mẫm tìm nhau
Trong bóng đêm dưới những tàu lá cọ
Anh nhận ra em qua giọng hát
Em nhận ra tình yêu của anh êm dịu như ánh ngọc châu
Trong vô biên thăm thẳm ta nhận ra nhau
Những ngọn gió đại dương mùa hạ
Mang hơi ấm của anh
Bao bọc quanh em
Những lời em thầm thì
Êm như hơi thở
Ve vuốt thân anh
Tình trong đêm thâu
Mơ ước nhiệm màu
Cho ta bên nhau.
http://archives-lepost.huffingtonpost.fr/article/2011/04/25/2476767_b-e-a-u-t-e-et-tendresse.html
mercredi 4 février 2015
Kỳ Duyên đẹp (7)
PLS : Hehe, viết bài thế này mới gọi là viết chứ !
http://bongdaplus.vn/tin-bai/65/113661/hoa-hau-viet-nam-2014-nguyen-cao-ky-duyen-sac-danh-doi-mot-tai-danh-hoa-hai.bdplus
Kim Tuyến
Hoa hậu Việt Nam 2014 - Nguyễn Cao Kỳ Duyên: Sắc đành đòi một, tài đành họa hai
6 NĂM CHƠI CẦU LÔNG, 3 LẦN ĐỨNG ĐẦU TỈNH
Kỳ
Duyên bắt đầu cầm vợt từ năm 12 tuổi, dưới sự hướng dẫn của bố ngay tại
khoảng sân trống cạnh nhà. Và ngoài việc rèn luyện sức khỏe, giải trí
sau những giờ học căng thẳng, cô chơi cầu lông chỉ đơn giản là để có
người “cùng cánh” với mẹ. Trong một thời gian dài, như một nếp quen, vào
mỗi buổi chiều, cô bé cao kều lại cùng mẹ vác vợt giao đấu với các “đối
tác” cùng xóm cho đến tận tối mịt.
Đến
trường, Kỳ Duyên cũng là nhân tố chủ chốt lôi cuốn nhiều bạn chọn môn
cầu lông cho các hoạt động ngoại khóa, thậm chí còn lập một đội riêng
sinh hoạt vào cuối tuần. Lên cấp III, dù phải tập trung tối đa cho việc
học văn hóa, song cô nữ sinh chuyên Pháp trường chuyên Lê Hồng Phong vẫn
cố gắng dành một vài buổi mỗi tuần để chơi cầu lông.
Hoa
hậu tương lai từng 3 lần được cử đại diện nhà trường tham dự Hội khỏe
Phù Đổng cấp tỉnh, đều bước lên ngôi cao nhất. Tay vợt học sinh khi ấy
đã cao trên 1m70, ấn tượng đến nỗi còn bị nghi ngờ là quân ăn tập chuyên
được thuê về để kiếm thành tích. Còn thiếu những kỹ năng, kỹ thuật do
không qua đào tạo bài bản, tuy nhiên thể hình, thể lực cùng tố chất của
nhà Quán quân thực sự miễn chê, có thể nói là “ăn đứt” hầu hết các tay
vợt nữ Việt Nam hiện tại như nhận xét của bà Trần Thị Minh Thu - Trưởng
phòng nghiệp vụ của ngành thể thao Nam Định - người khi ấy làm trọng
tài, trực tiếp theo dõi Kỳ Duyên tranh tài.
BƠI RẤT CỪ, AEROBIC CŨNG HAY
Không
gắn bó như cầu lông nhưng Kỳ Duyên thậm chí còn biết bơi trước khi cầm
vợt, xuất phát từ một lý do khá ngộ nghĩnh là… bị chê béo. Người đẹp
nhất Việt Nam bây giờ từng mặc cảm vì sự “bụ bẫm” của mình, rồi nằng nặc
đòi bố cho đi học bơi. Chiều con gái, ông bố đưa cô con gái rượu đến bể
bơi Nam Định đăng ký học, và cô bé 6 tuổi tiếp tục phải khóc ròng vì
các giáo viên ở đây khuyên “béo tròn thế này bơi làm sao nổi”.
Như
chạm vào tự ái, Kỳ Duyên quyết làm cho được, từ chỗ nổi trên mặt nước
còn khó, chỉ sau đúng 1 tháng đã bơi ngon lành. Thậm chí, sau này, Duyên
còn có thể làm chủ được tất cả các kiểu bơi, kể cả khó như bơi bướm,
đến nỗi các HLV tuyến năng khiếu của Nam Định tìm đến để “gạ” chuyển
sang tập luyện thi đấu vài giải xem sao - một cách khéo léo để chèo kéo
đối tượng có năng khiếu song chỉ cốt vui khỏe. Tất nhiên, cô học sinh
giỏi từ chối ngay bởi chưa từng mảy may có ý nghĩ theo nghiệp VĐV.
Những
năm cấp III, bận học như thế, Duyên vẫn còn tranh thủ theo một vài khóa
học aerobic, và cũng lập tức nổi bật như một học viên khỏe đẹp nhất.
Người đẹp tuổi teen cũng tự luyện món này tại nhà vào các buổi tối muộn
khi kết thúc buổi ôn luyện mệt mỏi, thi thoảng còn trình diễn xuất sắc
trong các tiết mục khai giảng, hay hội hè ở trường.
THỂ THAO ĐẨY LÙI... HƠN CHỤC KG
Ngoài
vẻ đẹp hình thức trời ban, nền tảng kiến thức vững vàng của một học
sinh giỏi, danh hiệu Hoa hậu Việt Nam còn có phần đóng góp chủ lực của
thể thao. Nó không chỉ hiện diện ở hình thể lý tưởng, sự tươi trẻ, dẻo
dai mà còn trực tiếp “cứu” lại cơ hội chiến thắng cho cô gái 18 tuổi quê
thành Nam. Kỳ Duyên kể, sau khi vượt qua kỳ thi tuyển vào trường, cô nữ
sinh lớp 10 đã thực sự hoảng sợ vì trọng lượng cơ thể tăng vù vù tới
mức 70kg, kèm theo đó là sự nặng nề. Bởi thế, cô đã phải lên cho mình
một chương trình luyện tập đặc biệt. Cùng với chế độ ăn kiêng, tích cực
chơi cầu lông, bơi, luyện aerobic, Kỳ Duyên còn dành hẳn 3 tháng để đến
phòng tập gym trong những bài tập khắc nghiệt.
Nỗ
lực cao độ của Duyên đã cho một thành quả mĩ mãn khi giảm được tới… hơn
chục kg trọng lượng để đạt tới một hình thể chuẩn như người mẫu. Trước
khi quyết định dự thi cuộc thi sắp đẹp danh giá nhất nước, nữ sinh
trường Đại học Ngoại thương tiếp tục có thêm một cuộc “làm mới” cơ thể
với một đợt tập gym nữa.
Tại cuộc thi, Duyên
đã khiến các chuyên gia phải thán phục và kinh ngạc bởi sự giảm cân
“khủng” của chị diễn ra hoàn toàn tự nhiên, không hề có bất cứ ảnh hưởng
phụ nào khác, nhất là về cơ, da như hầu hết thí sinh khác. Tất cả có
được nhờ “gốc” và “cách” thể thao. Đúng như lời của Trưởng Ban Giám khảo
Lê Cảnh Nhạc, danh hiệu của Kỳ Duyên cũng phần nào đó là sự tôn vinh
giá trị của thể thao, dù cô không phải dân thể thao.
CÔNG THỨC THÀNH CÔNG
Cao thủ thể thao, Hoa hậu biển & Hoa hậu Việt Nam
Hình
mẫu của Kỳ Duyên đã đưa đến một công thức thành công sáng giá cho các
người đẹp tại các cuộc thi nhan sắc, thậm chí như thừa nhận của Ban Giám
khảo còn có giá trị tham khảo quan trọng trong việc xác lập các tiêu
chí đánh giá cho những lần tổ chức sau.
Có
nghĩa là, ở một mặt bằng chung, những thí sinh thuộc diện cao thủ thể
thao như Kỳ Duyên có ưu thế lớn để tạo ra sự khác biệt, trước hết với
cuộc đua tranh giải phụ là Hoa hậu biển - vốn ngày càng mang lại những
“tích lũy điểm” quyết định cho các ngôi thứ cao nhất chung cuộc.
Điều
này đã được khẳng định với trường hợp của cựu cầu thủ bóng rổ Lâm Thu
Hằng và cựu chủ công bóng chuyền Nguyễn Thị Loan - những người đoạt danh
hiệu Hoa hậu biển rồi lọt vào Top 5 chung cuộc, và có sự hội tụ đỉnh
cao ở Kỳ Duyên. So với Thu Hằng hay Nguyễn Thị Loan, Kỳ Duyên chỉ kém
hơn về sự “chính danh” VĐV song lại hơn hẳn ở sự đa dạng và kết hợp các
loại hình rèn tập.
Thực tế, với thể hình lý
tưởng, nhất là khả năng phô diễn vẻ đẹp hình thể gắn với các kỹ năng vận
động qua bơi, chơi bóng, các bài tập thể dục hiện đại trên bãi biển,
sóng nước, Duyên đã hoàn toàn không có đối thủ trong cuộc chinh phục
danh hiệu Hoa hậu biển. Chính bước đệm tuyệt vời đó đã giúp cô gái thành
Nam có một bước tiến rất dài tới ngôi Hoa hậu Việt Nam.
Vượt
xa một danh hiệu thuần túy, công thức cao thủ thể thao - Hoa hậu biển
& Hoa hậu Việt Nam của Kỳ Duyên chắc chắn có tác dụng cổ vũ, tạo
động lực lớn để các cô gái trẻ đến với thể thao nhiều hơn, hay các người
đẹp là VĐV có thể tự tin bước ra các cuộc thi nhan sắc.
Hâm mộ Tiến Minh & tính học thêm võ
Rất
thú vị vì theo bật mí, Nguyễn Cao Kỳ Duyên đặc biệt hâm mộ ngôi sao cầu
lông Nguyễn Tiến Minh ngay từ khi mới học lớp 6, thời điểm cô chập
chững cầm vợt cầu lông. Theo Kỳ Duyên, ngoài thành tích của một tay vợt
hàng đầu thế giới, Tiến Minh đã nêu một tấm gương sáng về niềm đam mê
cùng sự khổ luyện, theo cách rất chuyên nghiệp để vươn tới thành công,
mà chính mình cũng cố gắng học hỏi được phần nào.
Không
dám nhận mình là cao thủ thể thao, cũng chưa bao giờ có ý định trở
thành một VĐV chuyên nghiệp, Duyên chỉ tự nhận mình là một người yêu thể
thao với sở thích, thói quen chơi, tập nhiều môn. Đã trở lại ngay với
cuộc sống bình thường của một nữ sinh viên trường Đại học Ngoại thương,
tân Hoa hậu Việt Nam cũng đã lên sẵn các kế hoạch hoạt động ngoại khóa
đầy ắp của mình, trong đó tất nhiên không thể thiếu thể thao.
Thậm
chí, cô còn tính học thêm võ, có thể là Vovinam hay Aikido, và khiêu vũ
thể thao để tham gia vào các CLB của nhà trường - nơi tập hợp, thu hút
đông đảo sinh viên trên địa bàn Thủ đô, lại rất thích hợp với khả năng,
điều kiện hiện tại. Có thể còn phải phấn đấu nhiều cho mục tiêu một Hoa
hậu Việt Nam hoàn thiện và toàn diện, song Kỳ Duyên có thể tự tin mình
là Hoa hậu yêu và giỏi thể thao nhất.
3 NGƯỜI ĐẸP BỎ THỂ THAO THÀNH SAO SHOWBIZ
Ngoài
đương kim hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên, còn có nhiều người
đẹp đã vụt sáng thành ngôi sao hàng đầu của giới showbiz sau khi “lỡ”
cơ hội tỏa sáng trên thảm đấu thể thao.
SIÊU MẪU THANH HẰNG
Ngoài
lý do thừa hưởng gen di chuyền, Thanh Hằng có được thể hình đẹp và đôi
chân dài 1m12 còn nhờ quãng thời gian tập luyện, thi đấu đá cầu đúng vào
lứa tuổi đang lớn. Siêu mẫu đã có 3 năm là thành viên của đội tuyển
TP.HCM, nhiều lần vô địch ở địa phương và đoạt Huy chương Bạc toàn
quốc.
Nếu ở một môn khác chứ không phải một
môn không cơ bản như đá cầu, ở trong nước năm thì mười họa mới có cơ hội
tranh tài, còn ra quốc tế thì càng hiếm, chắc hẳn chị sẽ còn gắn bó
lâu dài với thể thao. Quan trọng hơn, chị sẽ thành công, thậm chí đủ sức
đạt tới đỉnh cao nhất, với tố chất lý tưởng của mình. Bước ngoặt khiến
Hằng quyết định chia tay đá cầu rẽ ngang sang nghiệp người mẫu, và luôn
giữ vị thế số 1, đến rất ngẫu nhiên từ danh hiệu Hoa khôi người đẹp Việt
Nam qua ảnh năm 2002 do một người chị chỉ vì… thấy ảnh đẹp nên gửi dự
thi hộ.
TOP 25 MISS WORLD NGUYỄN THỊ LOAN
Giống
như Kỳ Duyên, cô gái quê Thái Bình học rất giỏi song lại khác hẳn khi
từng có 5 năm lăn lê bò toài trên sân bóng chuyền. Mục đích của Loan
không gì khác ngoài việc trở thành một chủ công giỏi cho đến thời điểm
chị “tranh thủ” dự thi rồi đỗ vào trường Đại học Thương mại Hà Nội.
Quyết
định giải nghệ của Loan xuất phát trực tiếp từ việc bất ngờ bị cận thị
nặng, không thể tiếp tục tập luyện thi đấu được nữa. Vào giờ chót mới
đăng ký tham dự cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2010, cựu VĐV không hề có chút
ít kinh nghiệm trình diễn, làm đẹp nào, bất ngờ đoạt danh hiệu Hoa hậu
biển, và lọt vào Top 5.
Sau mấy năm kín tiếng, tập trung hoàn
thành chương trình học tập, Loan đã tái xuất đầy ấn tượng, lập tức
thành công trên cả nghiệp kinh doanh, làm người mẫu, đại sứ thương hiệu.
Mới đây nhất, chị đã xuất sắc lọt vào Top 25 tại Miss World.
NGƯỜI MẪU - DIỄN VIÊN CAO THÙY DƯƠNG
Đang
tập bóng chuyền, thiếu nữ quê Yên Bái 15 tuổi khi đó được vận động
chuyển sang tập võ, cả hai môn vovinam và võ thuật cổ truyền. Chỉ mất
đúng 2 năm, Dương đã đoạt HCB Quốc gia, rồi thêm 1 năm nữa trở thành nhà
vô địch. Dù Dương rất đam mê, có đầy đủ khả năng vươn cao nhưng sự phập
phù của môn này đã buộc chị phải tìm thêm cơ hội mới.
Kể
từ cột mốc đứng trong Top 10, đoạt giải Người đẹp tài năng cuộc thi Hoa
hậu Việt Nam 2007, chị đã rời thảm đấu vào TP.HCM lập nghiệp. Qua 7 năm
quyết tâm và phấn đấu hết mình, hoa khôi làng võ rất đa tài này được
biết đến như một sao showbiz có “gốc” thể thao, thành đạt nhất, đặc biệt
trên sàn cat-walk và phim ảnh.
Dương đã tham
gia đóng hàng chục bộ phim, trong đó đình đám nhất với vai chính trong
serie “Chuyện tình Đảo Ngọc” 38 tập. Chị cũng là nhan sắc Việt hiếm hoi
từng đoạt được 1 giải, dù chỉ là danh hiệu phụ “Người đẹp thân thiện” ở
cuộc thi Miss International 2008.
http://bongdaplus.vn/tin-bai/65/113661/hoa-hau-viet-nam-2014-nguyen-cao-ky-duyen-sac-danh-doi-mot-tai-danh-hoa-hai.bdplus
Kim Tuyến
Thứ tư, ngày 04-02-2015 - 10:56:38
mardi 3 février 2015
Gửi cô Lê Phương và anh Ngọc Ngoan
Hehe, "yêu nhau lắm cắn nhau đau", cả hai anh chị đều đang tả tơi nhỉ ?:-D
Trước tiên là gửi cô Lê Phương : đẹp trai ngời ngời như anh Quách Ngọc Ngoan thì cả nước ta chắc cũng chỉ có được hai anh thôi (anh kia là anh Tiến Đoàn), cho nên cô mê ảnh gần chết là phải rồi ! Thế thì anh ấy đã yêu cô, lấy cô rồi tặng cô một bé trai kháu khỉnh, thì cô cũng phải trân trọng anh ấy chứ ? Cô tưởng tự nhiên mà anh ấy đẹp trai được như thế à ? Đẹp trai, hay học giỏi, cũng đều phải có tài năng, có trau giồi, có đầu tư ; mình đã may mắn lấy được người như vậy, thì cũng phải chịu khó, chịu khổ một chút để đầu tư cho anh ấy chứ ? Chứ tôi nghe cô kể chuyện là tôi đoán cô tính tình cũng khó chịu lắm, cứ bắt ảnh phải như vầy, phải như kia, nếu mà ảnh kém cỏi vậy, thì ai bảo cô lấy ảnh làm gì ? Tôi trông mặt cô thì cũng thuộc loại "khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang", nhưng mà thân hình cô, mặc dù là gái một con, nhưng mà không đẹp, chứng tỏ là cô không có thể dục thể thao bao giờ; cho nên cô không đẹp, cho nên ảnh chán, thế thôi ! Cô đi học bơi đi, cho ngực căng, mông nở, eo thon, chẳng cứ gì anh Ngoan, anh nào cũng xin chết hết !
Cô phải biết là, các cô khỏe mạnh, rạng rỡ như cô Nguyễn Thị Loan, hay cô Kỳ Duyên HHVN, các cô ấy sởn sơ, phơi phới, hăng say làm lụng không biết mệt, cho nên tiền bạc nó cứ ùa tới, làm ăn dễ dàng ! Cô nói cô yêu anh Ngoan, mà cô lười luyện tập, cơ thể xấu xí, tính tình cáu bẳn, suốt ngày hành hạ ảnh, làm sao mà ảnh khá được ? Rồi ảnh lấy đâu ra thân hình đẹp trai duyên dáng để cho cô ôm suốt ngày ? Thôi đi bơi tuần ba buổi đi nha em !
Gớm tôi cứ thấy các cô lụy vì tình, rồi suốt ngày khóc lóc với lại tự tử, đòi mấy ảnh phải cưới cho bằng được ! Thế các cô không nghĩ cho mấy ảnh, không yêu mà phải sống cả đời với các cô à ? Không thấy thương xót tội nghiệp cho cả đời họ phải bỏ đi vì các cô à ? Thế thì các cô yêu ảnh ở chỗ nào, đừng có xạo xộ nghen ! Thôi tha cho ảnh đi lấy người nào thương yêu ảnh đi, là bởi vì, thực ra đàn ông họ tình cảm lắm, họ muốn sống với người nào âu yếm thương yêu họ, lấy được người như vậy họ không bao giờ bỏ; chứ còn chính là phụ nữ mới ham thích tình dục, không thỏa mãn là họ bỏ luôn, mà tôi thấy khối bà bị chồng hành cho te tua tơi tả, mà vẫn quyết không bỏ chổng, là vì chuyện ấy đấy ! Khi ăn nằm với nhau thì cả hai cùng sung sướng chứ có phải chỉ mình ảnh sướng đâu ? Ai biểu không ngừa thai cẩn thận thì mới sinh sự, lỡ đẻ con rồi thì ráng cùng nhau góp tiền nuôi, kẹt lắm thì nuôi con một mình, chứ đâu phải vì đứa con mà hành ảnh cả đời ?
Gửi anh Ngoan: anh từ từ thôi chứ anh làm sao để cô Lê Phương cổ phát điên vì tình là anh còn mệt hơn đó nghen !
:-D

http://ngoisao.net/tin-tuc/hau-truong/showbiz-viet/vo-quach-ngoc-ngoan-sinh-con-trai-2615878.html
Trước tiên là gửi cô Lê Phương : đẹp trai ngời ngời như anh Quách Ngọc Ngoan thì cả nước ta chắc cũng chỉ có được hai anh thôi (anh kia là anh Tiến Đoàn), cho nên cô mê ảnh gần chết là phải rồi ! Thế thì anh ấy đã yêu cô, lấy cô rồi tặng cô một bé trai kháu khỉnh, thì cô cũng phải trân trọng anh ấy chứ ? Cô tưởng tự nhiên mà anh ấy đẹp trai được như thế à ? Đẹp trai, hay học giỏi, cũng đều phải có tài năng, có trau giồi, có đầu tư ; mình đã may mắn lấy được người như vậy, thì cũng phải chịu khó, chịu khổ một chút để đầu tư cho anh ấy chứ ? Chứ tôi nghe cô kể chuyện là tôi đoán cô tính tình cũng khó chịu lắm, cứ bắt ảnh phải như vầy, phải như kia, nếu mà ảnh kém cỏi vậy, thì ai bảo cô lấy ảnh làm gì ? Tôi trông mặt cô thì cũng thuộc loại "khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang", nhưng mà thân hình cô, mặc dù là gái một con, nhưng mà không đẹp, chứng tỏ là cô không có thể dục thể thao bao giờ; cho nên cô không đẹp, cho nên ảnh chán, thế thôi ! Cô đi học bơi đi, cho ngực căng, mông nở, eo thon, chẳng cứ gì anh Ngoan, anh nào cũng xin chết hết !
Cô phải biết là, các cô khỏe mạnh, rạng rỡ như cô Nguyễn Thị Loan, hay cô Kỳ Duyên HHVN, các cô ấy sởn sơ, phơi phới, hăng say làm lụng không biết mệt, cho nên tiền bạc nó cứ ùa tới, làm ăn dễ dàng ! Cô nói cô yêu anh Ngoan, mà cô lười luyện tập, cơ thể xấu xí, tính tình cáu bẳn, suốt ngày hành hạ ảnh, làm sao mà ảnh khá được ? Rồi ảnh lấy đâu ra thân hình đẹp trai duyên dáng để cho cô ôm suốt ngày ? Thôi đi bơi tuần ba buổi đi nha em !
Gớm tôi cứ thấy các cô lụy vì tình, rồi suốt ngày khóc lóc với lại tự tử, đòi mấy ảnh phải cưới cho bằng được ! Thế các cô không nghĩ cho mấy ảnh, không yêu mà phải sống cả đời với các cô à ? Không thấy thương xót tội nghiệp cho cả đời họ phải bỏ đi vì các cô à ? Thế thì các cô yêu ảnh ở chỗ nào, đừng có xạo xộ nghen ! Thôi tha cho ảnh đi lấy người nào thương yêu ảnh đi, là bởi vì, thực ra đàn ông họ tình cảm lắm, họ muốn sống với người nào âu yếm thương yêu họ, lấy được người như vậy họ không bao giờ bỏ; chứ còn chính là phụ nữ mới ham thích tình dục, không thỏa mãn là họ bỏ luôn, mà tôi thấy khối bà bị chồng hành cho te tua tơi tả, mà vẫn quyết không bỏ chổng, là vì chuyện ấy đấy ! Khi ăn nằm với nhau thì cả hai cùng sung sướng chứ có phải chỉ mình ảnh sướng đâu ? Ai biểu không ngừa thai cẩn thận thì mới sinh sự, lỡ đẻ con rồi thì ráng cùng nhau góp tiền nuôi, kẹt lắm thì nuôi con một mình, chứ đâu phải vì đứa con mà hành ảnh cả đời ?
Gửi anh Ngoan: anh từ từ thôi chứ anh làm sao để cô Lê Phương cổ phát điên vì tình là anh còn mệt hơn đó nghen !
:-D
http://ngoisao.net/tin-tuc/hau-truong/showbiz-viet/vo-quach-ngoc-ngoan-sinh-con-trai-2615878.html
lundi 2 février 2015
Về bài viết "Ải Nam Quan và thác Bản Giốc được phân chia như thế nào" của TS Trần Công Trục - Trương Nhân Tuấn
PLS : Tôi cũng hết sức ngạc nhiên về một chi tiết trong bài báo của ông Trần Công Trục, nói rằng là do cột mốc cũ của Ải Nam Quan nay đã mất, nên ta phải xác định lại biên giới mới với Trung Quốc !!! Vậy là một cái cột mốc biên giới nó có thể biến mất dễ dàng như vậy sao, không để lại dấu tích gì hay sao ? Gia đình tôi ở Lạng Sơn, trước kia họ kể rằng cứ đêm đêm quân Trung Quốc lại cho người lén lút di dời các cột mốc sang phía Việt Nam, ngày ngày ta lại cho chuyển cột mốc trở lại chỗ cũ.
Nhưng các bác đừng vội nóng, chỉ cần các bác nhớ cho kỹ là, quan hệ giữa dân Trung Quốc và dân ta là nợ máu đấy, đừng có yêu thương quấn quít gì nhau, rồi có ngày lại phải giết nhau, cứ tránh xa nhau ra là tốt, đừng có ăn tiền của chúng nó, bán nước thì giàu mau, nhưng không giàu bền, các bác ạ !
Cảm ơn ngài Trương Nhân Tuấn !
Báo chí trong nước vừa qua có đăng bài phỏng vấn TS Trần Công Trục, tựa
đề “Ải Nam Quan và thác Bản Giốc được phân chia thế nào”. Với tư cách là
người VN có lẽ là đầu tiên và duy nhất nghiên cứu về hồ sơ các công ước
1887, 1895 về phân định biên giới Pháp-Thanh tại Văn khố Hải ngoại Pháp
CAOM ở Aix-En-Provence, tôi có một số ý kiến về các phát biểu của TS
Trần Công Trục về vị trí đường biên giới Việt Nam và Trung Quốc tại các
địa điểm là Ải Nam Quan và thác Bản Giốc (cũng như cách phân chia các
bãi ngoài cửa sông Bắc Luân).
Bài phỏng vấn ở đây: http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/tu-lieu/ai-nam-quan-va-thac-ban-gioc-duoc-phan-chia-the-nao-3134512.html
1. Ải Nam Quan:
Nguyên văn ý kiến của TS Trục :
TS Trục nói rằng đường biên giới ở phía nam Ải Nam Quan như vậy là không chính xác. Ở phía nam là ở chỗ nào ? Các biên bản phân định biên giới thuộc hồ sơ công ước 1887 mô tả rõ rệt vị trí các cột mốc trên đường biên giới.
Cần nhắc lại, biên giới giữa các tỉnh Bắc Kỳ và các tỉnh Hoa Nam được Pháp và triều đình nhà Thanh phân định gồm hai thời kỳ: thời kỳ phân định 1885-1887 và thời kỳ phân giới, cắm mốc 1888-1897. Kết quả thời kỳ phân định là công ước 26-6-1887. Thời kỳ phân giới, công việc lại được chia thành nhiều “chiến dịch” (thời gian 1 năm) khác nhau. Có nơi, như vùng biên giới tiếp giáp Quảng Đông và Quảng Tây, phải trải qua đến 3 chiến dịch mới kết thúc. Các văn bản trên thực địa (được ký kết qua các chiến dịch), từ năm 1888-1893, chỉ có hiệu lực sau khi có sự duyệt xét của Tổng lý Nha môn (tức bộ Ngoại giao của Thanh triều) và Đặc sứ Toàn quyền Pháp ở Bắc Kinh. Các biên bản được ký trên thực địa từ 1893-1897 có hiệu lực chung cuộc, thay thế cho mọi văn bản ký kết trước kia (trong cùng một khu vực). Như vậy, các văn bản có hiệu lực cần nghiên cứu là từ 1885-1887 và từ 1893 đến 1897. Các văn bản từ 1888-1893 chỉ có hiệu lực khi có sự duyệt xét và đồng thuận cả hai bên ở Bắc Kinh.
Theo biên bản phân định biên giới Pháp-Thanh ngày 7-4-1886, đường biên giới khu vực Nam Quan được mô tả:
Tạm dịch :
« Ủy ban Pháp-Trung Phân định Biên giới nhìn nhận: từ một điểm được xác định cách cổng Nam Quan 100 thước trên đường từ Nam Quan về Ðồng Ðăng, đường biên giới theo hướng Tây, đi lên đỉnh ngọn núi đá mà trên đó có một đồn binh được đánh dấu là điểm A ở trên sơ đồ kèm theo đây… ».
Tức là vị trí đường biên giới khu vực Nam Quan được xác định một cách rõ rệt : cách cổng Nam Quan 100 mét về hướng nam.
Theo biên bản cắm mốc trên thực địa ngày 21-4-1891 cột mốc tại khu vực Nam Quan được xác định như sau:
« Cột thứ 18, Trấn Nam Quan ngoại 鎭南關外: Trên đường Nam Quan về Ðồng Ðăng, cách cửa 100 thước về hướng Nam. Nguyên văn tiếng Pháp trong biên bản : A environ 100m en avant de la porte de Nam-Quan. »
Như thế vị trí cột mốc được cắm phù hợp với biên bản phân định.
Công trình cắm mốc này được chính thức công nhận theo biên bản ký kết giữa đại tá Galliéni và tri phủ Long Châu Thái Hy Bân ngày 19-6-1894.
Tức là vị trí cột mốc số 18 (cách cổng Nam Quan 100 mét) được hai bên cùng nhìn nhận.

Bản đồ ở trên là bản đồ phân giới của Pháp 1892, khu vực Nam Quan.
Bản đồ dưới là bản đồ tỉ lệ 1/100.000 do Sở Địa dư Đông dương ấn hành, ta thấy vị trí cột mốc được ghi số 18, phù hợp với các biên bản phân định biên giới.

TS Trần Công Trục nói : "đường biên nằm ở phía nam Ải Nam Quan, trên con đường từ Nam Quan đến làng Đồng Đăng” vì vậy là không chính xác.
Vấn đề khác, ải Nam Quan trong quá khứ đã nhiều lần bị đánh sập và xây cất lại.
Trong trận đánh Lạng Sơn năm 1884, quân Pháp do tướng Négrier chỉ huy đã phá sập cửa Nam Quan. Đến năm 1885, khi hai phái đoàn Pháp-Trung gặp nhau tại Nam Quan để phân định biên giới, các tài liệu cho thấy cổng Nam Quan đã được xây dựng lại một cách “đồ sộ”, như là một công sự chiến đấu, bằng đá đẻo (có chừa lỗ châu mai), với hai bức tường xây thẳng lên đỉnh núi.
Câu hỏi đặt ra, vị trí của cổng mới có trùng hợp với vị trí của cổng cũ hay không ?
Dưới đây là các tấm hình Nam Quan, qua các bưu thiếp dưới thời Pháp thuộc. Chính xác là từ khoảng năm 1885 đến năm 1940. Ta thấy rõ rệt bức tường xây dài lên đỉnh núi.



Đến những năm đầu Thế chiến II, quân Nhật đã truy lùng những cánh quân kháng chiến người Hoa, lần nữa đã phá hủy tòa kiến trúc này.
Ải Nam Quan hiện thời chỉ mới được xây lại sau 1945. Kiến trúc hiện thời không thấy có hai bức tường xây dọc lên đỉnh núi mà hai bức tường này thể hiện cho đường biên giới.
Kiến trúc hiện nay gọi là Hữu Nghị Quan, được xây lại trên nền cũ của ải Nam Quan hay đã dời đi chỗ khác ?
Vì thế, cần tìm hiểu vị trí tương đối giữa Đồng Đăng và ải Nam Quan để có thể có một ý kiến về việc khi xây dựng lại, Nam Quan có được xây đúng vị trí hay không (hay đã dời đi về phía VN ?). Vị trí cột mốc số 18 (mà TS Trần Công Trục nói là bị mất) chính xác là ở đâu ?
Tài liệu « De Hanoi à la Frontière du Quang-si » - Từ Hà Nội đến Quảng Tây, của tác giả M. Aumoitte, viết năm 1881. Tác giả tạm dịch như sau :
« Ðồng Ðăng cách cửa ải 2 cây số rưỡi. Nơi đây bề ngoài cũng giống như Kỳ Lừa. Dân chúng phần lớn Tàu lai với thổ dân và sinh trưởng tại đây. Có nhiều tiệm bán lẻ (chạp phô); chỉ có 12 cửa hiệu buôn theo lối trao đổi (bông, dầu hồi, thuốc phiện, thuốc bắc)...
Từ Ðồng Ðăng đến biên giới, con đường chỉ còn là một con đường mòn nhỏ, đá lởm chởm, chạy quanh dưới chân những ngọn đồi trọc và không có người ở. Ra khỏi Ðồng Ðăng được 1O phút là không còn một bóng người. Con đường mòn này mỗi lúc một hẹp, cuối cùng dẫn tới trước một cửa cổng có hai cánh bằng gỗ. Cửa được gắn với một bức tường làm bằng gạch nung, xây dài lên tới đỉnh đồi, có độ cao chừng 50 mét. Hình thức của cổng và hai bức tường xây lên núi tạo thành như một cái phểu. Ðó là biên giới. Trên đỉnh đồi, bức tường chấm dứt và người ta có thể đi qua Quảng Tây không có trở ngại. Trên hai cánh của gỗ có vẽ rồng, phụng mầu sắc rực rỡ. »
Bài viết của ông Aumoitte có đính kèm một bức hoạ cổng Nam Quan như sau :

Như thế mô tả về hình thái Nam Quan của tác giả Aumoitte năm 1881 khá phù hợp với các chi tiết ghi từ Đại Thanh Nhất Thống Chí : Hai bên cửa ải là hai bước tường đá xây dọc lên tới đỉnh núi (núi cao khoảng 50m). Chiều dài bức tường khoảng 377m.
Ải Nam Quan, theo tài liệu này, cách Đồng Đăng 2 cây số rưởi. Khoảng cách hiện nay giữa Đồng Đăng và ải Nam Quan (Hữu Nghị quan), trên bản đồ Google ta thấy không quá 1 cây số.
Ta có thể khẳng định là tòa kiến trúc Hữu Nghị Quan hiện tại không còn ở vị trí cũ của nó vì hai lý do : 1/ kiến trúc này không có hai bức tường chạy lên núi, như những tấm hình, bưu thiếp ngày xưa. 1/ Khoảng cách của nó quá ngắn với Đồng Đăng (không quá 1km), so với ải Nam Quan ngày xưa (hai cây số rưởi).
Xét bản đồ Google Earth dưới đây. Dấu vết của cổng Nam Quan cũ với hai bức tường xây lên đỉnh núi ta có thể tìm thấy.

Đường biên giới (đường vàng) là không chính xác. Hữu Nghị Quan nằm trong tập hợp kiến trúc ở về phía nam của đường vàng (phía dưới khung A).
Trên tấm hình này tác giả có đóng khung 4 ô chữ nhật màu đỏ A, B, C, D.
Cổng Nam Quan cũ (với hai bức tường xây lên núi) có thể ở một trong bốn khung này.
Hai bức C và D không thấy núi phía bên phải (bên trái là núi đá, bên phải là núi đất) có lẽ bị ủi mất do làm lại đường mới.
Khung A, có dấu vết xây dựng lờ mờ hai bên núi nhưng hẻm núi ở đây hẹp, chỉ thấy 1 con đường.
Khung B, là khung có thể nhất trong 4 khung. Ta thấy còn dấu vết khá rõ rệt của hai bức tường xây lên núi (nơi có hai mũi tên màu xanh) đồng thời có ba con đường : đường mòn cũ, quốc lộ 1A và đường (xa lộ) mới ở xa hơn về bên phải.
Khung C và D, cũng rất có thể Nam Quan cũ đã được xây dựng ở hai nơi này, nhưng xác suất có lẽ không cao bằng khung B. Ta thấy còn rõ rệt dấu vết (như là) bức tường xây lên núi (phía tay trái), nhưng lại không thấy dấu vết phía tay phải.
Vị trí cũ của ải Nam Quan có thể là nơi khung B trên bản đồ Google Earth. Vị trí này cách Hữu Nghị Quan hiện thời vài trăm mét về phía bắc.
Còn vị trí cột mốc 18, theo mô tả, được cắm trên đường Nam Quan về Đồng Đăng. Con đường này là đường mòn đi sát chân núi bên phải (trên bản đồ SGI). Đường mòn này không phải là quốc lộ 1A hoặc đường xa lộ mới xây sau này. Cả hai đường này ở phía bên phải đường mòn.
Muốn tìm vị trí của mốc 18 cũ ta phải tìm được đường mòn cũ và dấu vết của hai bức tường xây lên núi. Rất có thể dấu vết này thể hiện trong tấm hình của Google Earth ở trên, trong khung màu đỏ B. Sau đó do ngược lại về phía nam 100m.
Nếu giả thuyết đúng vậy, đây mới là vị trí lịch sử của cột mốc 18.
Kết luận về ải Nam Quan:
TS Trần Công Trục cho rằng :
Theo tôi thì các thông tin của TS Trục mới là không khách quan, không chính xác và không có giá trị pháp lý. Các thông tin (trong bài phỏng vấn) không hề dựa trên văn bản pháp lý nền tảng là hồ sơ Công ước 1887 về phân định biên giới.
Người ta kết luận nhà nước CSVN nhượng đất ở Nam Quan không hề do “tình cảm”, mà dựa trên những bằng chứng pháp lý, thuyết phục.
(còn nữa)
Nhưng các bác đừng vội nóng, chỉ cần các bác nhớ cho kỹ là, quan hệ giữa dân Trung Quốc và dân ta là nợ máu đấy, đừng có yêu thương quấn quít gì nhau, rồi có ngày lại phải giết nhau, cứ tránh xa nhau ra là tốt, đừng có ăn tiền của chúng nó, bán nước thì giàu mau, nhưng không giàu bền, các bác ạ !
Cảm ơn ngài Trương Nhân Tuấn !
Về bài viết "Ải Nam Quan và thác Bản Giốc được phân chia như thế nào" của TS Trần Công Trục.
Bài phỏng vấn ở đây: http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/tu-lieu/ai-nam-quan-va-thac-ban-gioc-duoc-phan-chia-the-nao-3134512.html
1. Ải Nam Quan:
Nguyên văn ý kiến của TS Trục :
"Về căn cứ pháp lý, đường biên giới Việt - Trung đi qua tuyến đường bộ đã được mô tả trong Biên bản hoạch định năm 1886 giữa Pháp và nhà Thanh là "đường biên nằm ở phía nam Ải Nam Quan, trên con đường từ Nam Quan đến làng Đồng Đăng”. Khi phân giới, Pháp và nhà Thanh, Trung Quốc đã cắm mốc số 18 để cố định đường biên giới này, vị trí của mốc này cũng được mô tả là "nằm trên con đường từ Nam Quan đến Đồng Đăng". Tuy nhiên mốc này đã bị mất. Trên bản đồ cắm mốc Pháp - Thanh năm 1894, địa danh Nam Quan được thể hiện ở phía Bắc đường biên giới."
TS Trục nói rằng đường biên giới ở phía nam Ải Nam Quan như vậy là không chính xác. Ở phía nam là ở chỗ nào ? Các biên bản phân định biên giới thuộc hồ sơ công ước 1887 mô tả rõ rệt vị trí các cột mốc trên đường biên giới.
Cần nhắc lại, biên giới giữa các tỉnh Bắc Kỳ và các tỉnh Hoa Nam được Pháp và triều đình nhà Thanh phân định gồm hai thời kỳ: thời kỳ phân định 1885-1887 và thời kỳ phân giới, cắm mốc 1888-1897. Kết quả thời kỳ phân định là công ước 26-6-1887. Thời kỳ phân giới, công việc lại được chia thành nhiều “chiến dịch” (thời gian 1 năm) khác nhau. Có nơi, như vùng biên giới tiếp giáp Quảng Đông và Quảng Tây, phải trải qua đến 3 chiến dịch mới kết thúc. Các văn bản trên thực địa (được ký kết qua các chiến dịch), từ năm 1888-1893, chỉ có hiệu lực sau khi có sự duyệt xét của Tổng lý Nha môn (tức bộ Ngoại giao của Thanh triều) và Đặc sứ Toàn quyền Pháp ở Bắc Kinh. Các biên bản được ký trên thực địa từ 1893-1897 có hiệu lực chung cuộc, thay thế cho mọi văn bản ký kết trước kia (trong cùng một khu vực). Như vậy, các văn bản có hiệu lực cần nghiên cứu là từ 1885-1887 và từ 1893 đến 1897. Các văn bản từ 1888-1893 chỉ có hiệu lực khi có sự duyệt xét và đồng thuận cả hai bên ở Bắc Kinh.
Theo biên bản phân định biên giới Pháp-Thanh ngày 7-4-1886, đường biên giới khu vực Nam Quan được mô tả:
La Commission de Délimitation Franco-Chinoise a reconnu, le sept avril mil huit cent quatre-vingt-six, qu’à partir du point situé à cent mètres en avant de la Porte de Nam-Quan, sur la route de Nam-Quan à Ðồng-Ðăng, la frontière remonte à l’Ouest jusqu’au sommet de la montagne rocheuse sur lequel est situé le fort marqué A sur le croquis ci-joint,…
Tạm dịch :
« Ủy ban Pháp-Trung Phân định Biên giới nhìn nhận: từ một điểm được xác định cách cổng Nam Quan 100 thước trên đường từ Nam Quan về Ðồng Ðăng, đường biên giới theo hướng Tây, đi lên đỉnh ngọn núi đá mà trên đó có một đồn binh được đánh dấu là điểm A ở trên sơ đồ kèm theo đây… ».
Tức là vị trí đường biên giới khu vực Nam Quan được xác định một cách rõ rệt : cách cổng Nam Quan 100 mét về hướng nam.
Theo biên bản cắm mốc trên thực địa ngày 21-4-1891 cột mốc tại khu vực Nam Quan được xác định như sau:
« Cột thứ 18, Trấn Nam Quan ngoại 鎭南關外: Trên đường Nam Quan về Ðồng Ðăng, cách cửa 100 thước về hướng Nam. Nguyên văn tiếng Pháp trong biên bản : A environ 100m en avant de la porte de Nam-Quan. »
Như thế vị trí cột mốc được cắm phù hợp với biên bản phân định.
Công trình cắm mốc này được chính thức công nhận theo biên bản ký kết giữa đại tá Galliéni và tri phủ Long Châu Thái Hy Bân ngày 19-6-1894.
Tức là vị trí cột mốc số 18 (cách cổng Nam Quan 100 mét) được hai bên cùng nhìn nhận.

Bản đồ ở trên là bản đồ phân giới của Pháp 1892, khu vực Nam Quan.
Bản đồ dưới là bản đồ tỉ lệ 1/100.000 do Sở Địa dư Đông dương ấn hành, ta thấy vị trí cột mốc được ghi số 18, phù hợp với các biên bản phân định biên giới.

TS Trần Công Trục nói : "đường biên nằm ở phía nam Ải Nam Quan, trên con đường từ Nam Quan đến làng Đồng Đăng” vì vậy là không chính xác.
Vấn đề khác, ải Nam Quan trong quá khứ đã nhiều lần bị đánh sập và xây cất lại.
Trong trận đánh Lạng Sơn năm 1884, quân Pháp do tướng Négrier chỉ huy đã phá sập cửa Nam Quan. Đến năm 1885, khi hai phái đoàn Pháp-Trung gặp nhau tại Nam Quan để phân định biên giới, các tài liệu cho thấy cổng Nam Quan đã được xây dựng lại một cách “đồ sộ”, như là một công sự chiến đấu, bằng đá đẻo (có chừa lỗ châu mai), với hai bức tường xây thẳng lên đỉnh núi.
Câu hỏi đặt ra, vị trí của cổng mới có trùng hợp với vị trí của cổng cũ hay không ?
Dưới đây là các tấm hình Nam Quan, qua các bưu thiếp dưới thời Pháp thuộc. Chính xác là từ khoảng năm 1885 đến năm 1940. Ta thấy rõ rệt bức tường xây dài lên đỉnh núi.
Đến những năm đầu Thế chiến II, quân Nhật đã truy lùng những cánh quân kháng chiến người Hoa, lần nữa đã phá hủy tòa kiến trúc này.
Ải Nam Quan hiện thời chỉ mới được xây lại sau 1945. Kiến trúc hiện thời không thấy có hai bức tường xây dọc lên đỉnh núi mà hai bức tường này thể hiện cho đường biên giới.
Kiến trúc hiện nay gọi là Hữu Nghị Quan, được xây lại trên nền cũ của ải Nam Quan hay đã dời đi chỗ khác ?
Vì thế, cần tìm hiểu vị trí tương đối giữa Đồng Đăng và ải Nam Quan để có thể có một ý kiến về việc khi xây dựng lại, Nam Quan có được xây đúng vị trí hay không (hay đã dời đi về phía VN ?). Vị trí cột mốc số 18 (mà TS Trần Công Trục nói là bị mất) chính xác là ở đâu ?
Tài liệu « De Hanoi à la Frontière du Quang-si » - Từ Hà Nội đến Quảng Tây, của tác giả M. Aumoitte, viết năm 1881. Tác giả tạm dịch như sau :
« Ðồng Ðăng cách cửa ải 2 cây số rưỡi. Nơi đây bề ngoài cũng giống như Kỳ Lừa. Dân chúng phần lớn Tàu lai với thổ dân và sinh trưởng tại đây. Có nhiều tiệm bán lẻ (chạp phô); chỉ có 12 cửa hiệu buôn theo lối trao đổi (bông, dầu hồi, thuốc phiện, thuốc bắc)...
Từ Ðồng Ðăng đến biên giới, con đường chỉ còn là một con đường mòn nhỏ, đá lởm chởm, chạy quanh dưới chân những ngọn đồi trọc và không có người ở. Ra khỏi Ðồng Ðăng được 1O phút là không còn một bóng người. Con đường mòn này mỗi lúc một hẹp, cuối cùng dẫn tới trước một cửa cổng có hai cánh bằng gỗ. Cửa được gắn với một bức tường làm bằng gạch nung, xây dài lên tới đỉnh đồi, có độ cao chừng 50 mét. Hình thức của cổng và hai bức tường xây lên núi tạo thành như một cái phểu. Ðó là biên giới. Trên đỉnh đồi, bức tường chấm dứt và người ta có thể đi qua Quảng Tây không có trở ngại. Trên hai cánh của gỗ có vẽ rồng, phụng mầu sắc rực rỡ. »
Bài viết của ông Aumoitte có đính kèm một bức hoạ cổng Nam Quan như sau :
Như thế mô tả về hình thái Nam Quan của tác giả Aumoitte năm 1881 khá phù hợp với các chi tiết ghi từ Đại Thanh Nhất Thống Chí : Hai bên cửa ải là hai bước tường đá xây dọc lên tới đỉnh núi (núi cao khoảng 50m). Chiều dài bức tường khoảng 377m.
Ải Nam Quan, theo tài liệu này, cách Đồng Đăng 2 cây số rưởi. Khoảng cách hiện nay giữa Đồng Đăng và ải Nam Quan (Hữu Nghị quan), trên bản đồ Google ta thấy không quá 1 cây số.
Ta có thể khẳng định là tòa kiến trúc Hữu Nghị Quan hiện tại không còn ở vị trí cũ của nó vì hai lý do : 1/ kiến trúc này không có hai bức tường chạy lên núi, như những tấm hình, bưu thiếp ngày xưa. 1/ Khoảng cách của nó quá ngắn với Đồng Đăng (không quá 1km), so với ải Nam Quan ngày xưa (hai cây số rưởi).
Xét bản đồ Google Earth dưới đây. Dấu vết của cổng Nam Quan cũ với hai bức tường xây lên đỉnh núi ta có thể tìm thấy.
Đường biên giới (đường vàng) là không chính xác. Hữu Nghị Quan nằm trong tập hợp kiến trúc ở về phía nam của đường vàng (phía dưới khung A).
Trên tấm hình này tác giả có đóng khung 4 ô chữ nhật màu đỏ A, B, C, D.
Cổng Nam Quan cũ (với hai bức tường xây lên núi) có thể ở một trong bốn khung này.
Hai bức C và D không thấy núi phía bên phải (bên trái là núi đá, bên phải là núi đất) có lẽ bị ủi mất do làm lại đường mới.
Khung A, có dấu vết xây dựng lờ mờ hai bên núi nhưng hẻm núi ở đây hẹp, chỉ thấy 1 con đường.
Khung B, là khung có thể nhất trong 4 khung. Ta thấy còn dấu vết khá rõ rệt của hai bức tường xây lên núi (nơi có hai mũi tên màu xanh) đồng thời có ba con đường : đường mòn cũ, quốc lộ 1A và đường (xa lộ) mới ở xa hơn về bên phải.
Khung C và D, cũng rất có thể Nam Quan cũ đã được xây dựng ở hai nơi này, nhưng xác suất có lẽ không cao bằng khung B. Ta thấy còn rõ rệt dấu vết (như là) bức tường xây lên núi (phía tay trái), nhưng lại không thấy dấu vết phía tay phải.
Vị trí cũ của ải Nam Quan có thể là nơi khung B trên bản đồ Google Earth. Vị trí này cách Hữu Nghị Quan hiện thời vài trăm mét về phía bắc.
Còn vị trí cột mốc 18, theo mô tả, được cắm trên đường Nam Quan về Đồng Đăng. Con đường này là đường mòn đi sát chân núi bên phải (trên bản đồ SGI). Đường mòn này không phải là quốc lộ 1A hoặc đường xa lộ mới xây sau này. Cả hai đường này ở phía bên phải đường mòn.
Muốn tìm vị trí của mốc 18 cũ ta phải tìm được đường mòn cũ và dấu vết của hai bức tường xây lên núi. Rất có thể dấu vết này thể hiện trong tấm hình của Google Earth ở trên, trong khung màu đỏ B. Sau đó do ngược lại về phía nam 100m.
Nếu giả thuyết đúng vậy, đây mới là vị trí lịch sử của cột mốc 18.
Kết luận về ải Nam Quan:
TS Trần Công Trục cho rằng :
“Như vậy không có chuyện Việt Nam đã nhường Ải Nam Quan cho Trung Quốc như nhiều người suy diễn theo cảm tính và dựa vào những thông tin thiếu khách quan, không có giá trị pháp lý.”
Theo tôi thì các thông tin của TS Trục mới là không khách quan, không chính xác và không có giá trị pháp lý. Các thông tin (trong bài phỏng vấn) không hề dựa trên văn bản pháp lý nền tảng là hồ sơ Công ước 1887 về phân định biên giới.
Người ta kết luận nhà nước CSVN nhượng đất ở Nam Quan không hề do “tình cảm”, mà dựa trên những bằng chứng pháp lý, thuyết phục.
(còn nữa)
dimanche 1 février 2015
Học bơi (3) - Chân sải
Bác HY ơi, sáng nay tôi lại đi bơi; mỗi lần bơi về, cảm thấy người gọn gàng thanh thoát lắm. Nhân dịp mùa bán đồ giảm giá (les soldes, đọc là "lê sôlờđờ"), tôi sắm mấy bộ áo tắm sexy, đợi mùa hè xông ra biển khiến các anh lác mắt. Tôi cũng mua một bộ áo tắm một mảnh, để đi bơi ở hồ bơi (la piscine, đọc là "la pi xinờ"), vì bên Pháp, bơi ở hồ bơi thì không được mặc áo tắm hai mảnh (Pháp cũng còn thẹn thùng nhỉ, không biết bên Canada nhà bác thế nào ?) Thế là tôi bèn mua một bộ áo tắm một mảnh màu da, tiếng Anh gọi là màu nude ấy, để cho vừa gợi cảm, lại vừa phù hợp với nội quy. Nhưng bộ ấy thì chỉ mặc được ở bên Pháp thôi chứ không mặc được ở Việt Nam. Ở VN mình ấy hả, chỉ gợi cảm chút chút thôi, là anh thì chê mình tênh hênh, ông thì mắng mình tô hô, nói chung là phải nhịn, không được sexy một tí nào cả !
Thế rốt cuộc là bác đã đi bơi chưa ? Hôm nay tôi xin hướng dẫn bác bài bơi chân sải. Nói chung trong môn bơi lội, thì hai cái chân là quan trọng nhất. Hôm bữa tôi thấy một ông đưa con gái đi bơi, hai cha con đùa nhau, cha cầm hai chân con, con thì cố giãy dụa vì ngạt nước, chắc là uống đầy bụng nước, cha thì cười hô hố, tưởng là con đùa, ngu khó tả luôn; tôi sợ quá, chỉ há được mồm kêu "á á", nhưng chắc mình có vẻ hoảng sợ lắm nên ổng buông chân con ra, con gái suýt khóc, mắng cha cái gì đấy !
Thế thì, để luyện chân, lý tưởng nhất là bác có cái phao bơi luyện tập như tôi nói, bác duỗi thẳng hai tay, bám vào đấy đập chân sải; còn không có thì bác bám vào thành bể bơi, bám nhẹ thôi, rồi bắt đầu đập chân. Yêu cầu là hai chân phải thẳng, mũi chân duỗi nhẹ, đập chân bằng cả đùi và bắp chân, chứ không phải là chỉ có bắp chân không; khi đập thì chân phải hơi chìm dưới nước, thấy nước guồng lên ở hai bàn chân, chứ không phải là nước bắn tung tóe. Nếu bác đập chân đúng như vậy, bác sẽ thấy nặng khủng khiếp, đập chừng 20 cái là bác thở hổn hển rồi; thì bác nghỉ một chút rồi lại đập hai chục cái nữa, đến khi nào kiệt sức thì thôi. Khi nào nghỉ, thì bác đừng có đứng xuống đáy hồ, tất cả nghệ thuật bơi giảm cân là ở đấy. Bác mà muốn không đứng chân chạm đáy, thì chân bác phải luôn vẫy vẫy, hai cái chân vận động nhiều thì bụng sẽ phẳng thôi. Cả đời tôi chỉ có bụng bự khi tôi có bầu thôi, chứ có béo đến mấy thì bụng vẫn thon.
Để tôi đi kiếm xem có cái vidéo chân sải nào cho bác xem, hiện giờ tôi đang buồn vì vụ giết con tin Nhật Bản, tôi đang cầu Trời khấn Phật cho cái bọn Nhà nước hồi giáo cùng cả họ nhà chúng nó chết đi hóa thành lợn hết, đời này sang đời khác.
Thế rốt cuộc là bác đã đi bơi chưa ? Hôm nay tôi xin hướng dẫn bác bài bơi chân sải. Nói chung trong môn bơi lội, thì hai cái chân là quan trọng nhất. Hôm bữa tôi thấy một ông đưa con gái đi bơi, hai cha con đùa nhau, cha cầm hai chân con, con thì cố giãy dụa vì ngạt nước, chắc là uống đầy bụng nước, cha thì cười hô hố, tưởng là con đùa, ngu khó tả luôn; tôi sợ quá, chỉ há được mồm kêu "á á", nhưng chắc mình có vẻ hoảng sợ lắm nên ổng buông chân con ra, con gái suýt khóc, mắng cha cái gì đấy !
Thế thì, để luyện chân, lý tưởng nhất là bác có cái phao bơi luyện tập như tôi nói, bác duỗi thẳng hai tay, bám vào đấy đập chân sải; còn không có thì bác bám vào thành bể bơi, bám nhẹ thôi, rồi bắt đầu đập chân. Yêu cầu là hai chân phải thẳng, mũi chân duỗi nhẹ, đập chân bằng cả đùi và bắp chân, chứ không phải là chỉ có bắp chân không; khi đập thì chân phải hơi chìm dưới nước, thấy nước guồng lên ở hai bàn chân, chứ không phải là nước bắn tung tóe. Nếu bác đập chân đúng như vậy, bác sẽ thấy nặng khủng khiếp, đập chừng 20 cái là bác thở hổn hển rồi; thì bác nghỉ một chút rồi lại đập hai chục cái nữa, đến khi nào kiệt sức thì thôi. Khi nào nghỉ, thì bác đừng có đứng xuống đáy hồ, tất cả nghệ thuật bơi giảm cân là ở đấy. Bác mà muốn không đứng chân chạm đáy, thì chân bác phải luôn vẫy vẫy, hai cái chân vận động nhiều thì bụng sẽ phẳng thôi. Cả đời tôi chỉ có bụng bự khi tôi có bầu thôi, chứ có béo đến mấy thì bụng vẫn thon.
Để tôi đi kiếm xem có cái vidéo chân sải nào cho bác xem, hiện giờ tôi đang buồn vì vụ giết con tin Nhật Bản, tôi đang cầu Trời khấn Phật cho cái bọn Nhà nước hồi giáo cùng cả họ nhà chúng nó chết đi hóa thành lợn hết, đời này sang đời khác.
Mùa tình
Từ thuở hồng hoang
Khi muôn loài tự do yêu đương
Đức hạnh là vạn vật sinh sôi
Anh và em đã có nhau rồi
Bên nhau, trần trụi như muông thú.
Tay trong tay ấp ủ
Má áp má kề vai
Đêm nối tiếp ngày
Mùa xuân đôi chim làm tổ
Gù gù bên nhau vui vẻ
Thỏ rừng tháng ba
Từng đôi nô giỡn mê say
Hè sang, hươu nai quấn quýt vui vầy
Suốt ngày mơn trớn vuốt ve
Thu sang rừng thu thay lá
Vợ chồng sóc kề môi áp má
Đông về sưởi ấm cho nhau
Mặc đời bể dâu
Đôi tằm cuộn nhau trong kén
Bốn mùa xao xuyến
Lạc thú tình yêu.

http://portail-initiation.forumgratuit.org/t374-les-meilleures-photos-humour-tendresse-animaux
Khi muôn loài tự do yêu đương
Đức hạnh là vạn vật sinh sôi
Anh và em đã có nhau rồi
Bên nhau, trần trụi như muông thú.
Tay trong tay ấp ủ
Má áp má kề vai
Đêm nối tiếp ngày
Mùa xuân đôi chim làm tổ
Gù gù bên nhau vui vẻ
Thỏ rừng tháng ba
Từng đôi nô giỡn mê say
Hè sang, hươu nai quấn quýt vui vầy
Suốt ngày mơn trớn vuốt ve
Thu sang rừng thu thay lá
Vợ chồng sóc kề môi áp má
Đông về sưởi ấm cho nhau
Mặc đời bể dâu
Đôi tằm cuộn nhau trong kén
Bốn mùa xao xuyến
Lạc thú tình yêu.
http://portail-initiation.forumgratuit.org/t374-les-meilleures-photos-humour-tendresse-animaux
Inscription à :
Articles (Atom)