mardi 2 juin 2026

Bình luận về sức khoẻ TT (2)

Thưa các bác, 

Trong bản báo cáo về sức khoẻ TT, các bác sĩ yêu cầu ổng giảm ký. Tôi nhân dịp này nói thêm lần chót về chuyện giảm ký bằng cách ăn tinh bột gluten free. Tôi biết là tôi đã nói mãi rã cả họng ra rồi mà các bác không nghe, cho nên tôi nói thêm lần này nữa thôi là lần chót, nghe thì nghe không nghe thì kệ cha các bác ! "Dốt đặc cán mai, dốt dài cán cuốc", "Ngu lâu khó đào tạo", sức người thôi chứ có phải trâu bò đâu mà làm chuyện "dã tràng xe cát" mãi !!

Vậy thời, tôi cứ suy nghĩ hoài, vì sao mà có một chuyện đơn giản và hiển nhiên như vậy, mà sao người ta mãi không hiểu ra ? Vì sao mà họ lại nhầm lẫn đến thế ? Tôi đoán là tại vì nhân loại chúng ta rất giỏi chuyện bịp bợm nhau, ngày xưa mấy ông triết gia thời cổ đại mấy ổng chả ghét bọn sophistes (ngụy biện) như là ghét hủi, vì chúng toàn nói láo để đi lừa bịp thiên hạ. Đời tôi cũng toàn bị bọn manipulateurs (kẻ thao túng) và bọn imposteurs (kẻ mạo danh) chúng làm cho tôi lên bờ xuống ruộng nhiều phen, cho nên tôi rất thông cảm với các ông ấy !

Cho nên nói như bác Đông A trích dẫn nhà thơ cổ nào của Việt Nam ấy, "Năm mươi năm đời thành giấc mộng / Bao nhiêu cay đắng cũng hoàn không" ! Tôi cũng tự thấy đời mình là một giấc mộng đẹp, cho dù rất nhiều gian khổ. Nhưng mà thế nhân ai được sung sướng mãi ? "Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời !" Sướng bữa nay, khổ bữa mai, ai mà biết được ? Cho nên tôi cứ bình chân như vại, ngày ngày khấn Phật, suy ngẫm sự đời. Tôi thấy suy ngẫm hay nhất là cứ đặt câu hỏi, chứ không cần câu trả lời, đúng như anh EM đã từng nói. Vì câu hỏi mà đặt tốt thì đã có câu trả lời rồi. Mà tôi cũng nghiệm thấy là bọn bịp bợm chúng lừa được người khác là do những câu trả lời láo lếu, chứ bảo chúng đặt câu hỏi là chúng sẽ lòi cái đuôi dốt của chúng ra ngay, cho nên đấy cũng là cách tốt để nhận ra bọn nguỵ biện !

(còn tiếp)

 

Nombre de trajets de véhicule parcourent notre vie
La poussière use les pieds et les noircit
D'abord, la chance et la richesse
Ou peut-être que des ponts se brisent et s'effondrent à deux ou trois reprises

Les carrosses nuptiaux transportent les gens 
dans des étreintes chaleureuses et amoureuses
Toi et moi devenons mari et femme
Un fil rouge de l'amour unit les deux âmes

💞😚😘

 

Nostalgie

 


😢💞😚😘 

lundi 1 juin 2026

Je n'ai pas changé

 


💞😚😘😪😴 

Em đã thấy mùa xuân chưa ? (As-tu vu le printemps ?)

 

Un nuage blanc dérive à ta recherche, disparu
Mes yeux se remplissent de larmes de chagrin
Comme nous sommes éloignés, tu ignores l'arrivée du printemps
Les jours printaniers s'écoulent, la forêt rêve encore éperdûment de ton image

Ce soir-là, assise près de toi, une douleur lancinante me saisit déjà dans tes bras
Un instant de bouderie fugace, mes lèvres parfumées accueillent l'enivrant parfum de l'amour
Sais-tu, mon amour, que je suis comme un nuage à la recherche d'un rivage ?
Un rivage lointain, et pourtant l'amour tombe en pluie, les nuages ​​dérivent toujours
Eloignés l'un de l'autre, tu ignores où demeure le printemps, lui aussi si éloigné
Tant que nous nous désirons encore, nous sommes accablés par le chagrin pour l'éternité...

💞😚😘 ⛈

 

dimanche 31 mai 2026

Chuyện Hợp Tan (Les Histoires d'union et de séparation)

 


Car la vie recèle encore ses rameaux nombreux et cachés, peu à peu teintés de tristesse
Car l'homme laisse encore des traces de ses pas persévérants sur les herbes folles
Et puis, je serais seule et silencieuse, dans le calme du soir
À l'écoute de mon cœur qui rêve sans cesse des histoires d'union et de séparation
Demain, mille chemins nous sépareraient, sans savoir si la vie nous offrirait encore des jours heureux
Le rêve d'un retour qui effacerait la solitude
Et nous resterons encore à veiller à nos joies et nos chagrins...

🌿🍀💞😚😘 

PLS luận về tình yêu (3) - Trúc Phương

Thưa các bác, tôi kể tiếp chuyện ông Trúc Phương,

Sau đó thì tôi khám phá ra một điều nó làm cho tôi ngừng khóc luôn. Đấy là, như các bác biết đấy, tôi là dân học văn, cũng phải thuộc hàng Đại nữ sĩ, mà "văn là người", cho nên tôi chỉ cần đọc văn, đọc thơ của một tác giả rồi tìm hiểu thêm đôi chút về cuộc đời ảnh là tôi biết tỏng ruột gan chàng ! Tóm lại, sau khi nghe hết nhạc Trúc Phương và đọc tài liệu về cuộc đời ổng thì tôi hiểu ra một điều mà tôi dám cá là tất cả các bác đều không biết !

Đấy là, câu chuyện trong bài hát "Chuyện chúng mình" là kể chuyện một đôi yêu nhau từ khi rất trẻ, mà phải chia tay vì cô gái phải đi lấy chồng vì họ gặp nhau "khi áo cưới đã may xong, còn gì mà mong ?". Chàng thì đau khổ quá chừng luôn "nhớ đêm lửa ngun ngút, lúc tình yêu về tim". Nàng thì tâm sự khi gặp lại là mình yêu nhau khi còn trẻ quá nên chưa biết gì, nên "để lỡ duyên đời". Tôi thương cổ quá chừng luôn, tưởng tượng đang yêu một anh mà lại phải cưới và ôm một anh khác !! Và nói chung là hai người nói qua nói lại thương tiếc mãi, thấy cuộc đời mình như là "ánh sao rơi"! Còn nhạc của Trúc Phương trong bài ấy phải nói là tuyệt diệu !

Nhưng mà các bác biết không, sau này tôi hiểu ra là cô gái ấy sau này chính là bà vợ của Trúc Phương, họ đã chắp nối lại được với nhau và sinh được rất nhiều con, nghe vậy thì tưởng là hạnh phúc các bác hén ! Nhưng mà thời ấy gặp lại nhau sau hơn chục năm, thì nàng không còn trẻ trung mơn mởn nữa, mà chàng Trúc Phương, thì cũng như mọi chàng khác, chỉ mê gái trẻ. Thời ấy là chàng đã quên nàng và đang mê cô ca sĩ Thanh Thuý mới nổi chắc cũng chỉ chưa tới hai mươi. Cho nên cô bồ cũ cũng phải khó khăn lắm mới dụ được chàng, chỉ cho đến khi mà cô Thanh Thuý đi lấy chồng. Lấy nhau xong được hơn chục năm thì lại bỏ nhau, và cuối cùng là chàng chết chưa già lắm trong một hoàn cảnh nghèo khó và cô đơn rất tội nghiệp, làm khán thính giả thương gần chết, bảo sao nhạc sĩ lớn như vậy mà lại không có tiền bản quyền gì hết, trong khi mà các ca sĩ hát bài của ổng thì đều giàu có !

😭😢💞😚😘 

(à suivre) 

Đây ảnh đã quên true love của ảnh và yêu cô này : (Tôi không dịch lời bài hát vì sợ xui xẻo !)


 

PLS luận về tình yêu (2) - Patrick Juvet

Thưa các bác,

Mấy hôm rồi Paris bị canicule (Google translation dịch là "sóng nhiệt"), tôi đoán là do anh Nole Djokovic tới dự Rolland-Garros, ảnh hot quá cho nên là làm cho cả Paris nóng bừng lên ! Ảnh vừa dời đi hôm qua thì nhiệt độ sụt xuống hơn cả chục độ, thế là tôi lại trở về phòng mình, vì hôm bữa ngủ nhờ phòng con gái vì nó có cái quạt to, còn cái quạt nhỏ của tôi thì tôi xếp dọn kỹ quá không biết ở đâu nên mấy bữa tìm hoài không ra !

Thưa các bác tôi lại nói tiếp về chủ đề tình yêu, lấy cảm hứng từ chuyện tình của ông Hoàng Trọng (nhưng đến khi hiểu ra đầu đuôi mọi sự thì tôi ớn óc luôn !). Nhưng chúng ta phải làm từ từ thì khoai mới nhừ, chuyện nào ra chuyện ấy ! Vậy thời tôi bắt đầu bằng chuyện tình của ông Trúc Phương, ông Lam Phương, rồi mới đến ông HT, tức là ba người trong số những nhạc sĩ tài hoa bậc nhất trong làng nhạc của Việt Nam.

Vậy thời hồi xưa, lâu lắm rồi, tôi nghe nhạc Trúc Phương, nghe đến bài "Chuyện chúng mình" thì tôi khóc mãi, từ tuần này sang tuần khác, mãi mà không sao dừng lại được. Hồi đấy đang yêu một anh kia, anh ấy sợ mình khóc nhiều ảnh hưởng đến nhan sắc, nhưng mà tôi không biết làm cách nào để mà thôi khóc, cứ nghe bài nào của Trúc Phương cũng khóc. Tôi lại nhớ đến anh ca sĩ sáng tác người Pháp là anh Patrick Juvet. Ảnh kể hồi nổi tiếng ảnh được mời sang Mỹ, các công ty sản xuất nhạc săn đón dữ lắm, họ hỏi ảnh có đang sáng tác bài hát nào mới không ? Anh nói là hiện thời chỉ có mỗi một bài chậm và buồn, định nhằm mục đích là làm cho phụ nữ khóc (hừ hừ !). Họ nói, thế thì cứ đưa đây, họ bèn tăng tốc độ bài lên nhanh gấp đôi, sửa lại chút ít ca từ, sau đó biết thành bài hit rất nổi tiếng của ảnh thời ấy là bài "Où sont les femmes ?", nghĩa là "Phụ nữ (ngày nay) ở đâu rồi ?", ý nói là phụ nữ thời ảnh khác xưa nhiều khiến ảnh nuối tiếc, nhưng bọn trai trẻ ngày nay thì cũng thích bài ấy của ảnh, mà chúng gọi là "Où sont les meufs ?", nghĩa là "Bọn gái ở đâu ?", nghe thấy cũng giống nhau các bác hén ?😆

👭👩👯💃💞😚😘