La faible lueur des étoiles brille au loin dans la forêt, J'entends faiblement d'innombrables sons venant des profondeurs obscures des bois, Les voix d'innombrables âmes innocentes opprimées, portées par le vent, rejoignant notre troupe pour nous aider A détruire les ennemis, anéantir son armée !
Vì nước suốt canh thâu trong đêm tàn chân lần đi, Núp sau muôn bóng mờ ta xông pha, Lướt qua sông qua hố qua giông tố mưa gió ầm ĩ, Ta nguyện thề quân tham giết không tha.
Này hỡi lũ đế quốc run lên, run lên đi, Chúng bay đã gần ngày bại vong, Trong tối toán quân đi âm thầm bổ vây, Âm thầm đi giăng lưới quanh muôn bóng.
Mòn mỏi ánh sao lu soi bơ phờ trong rừng xa, Thoảng nghe bao tiếng rừng trong thâm u, Tiếng muôn hồn oan ức bay trong gió theo giúp đoàn ta, Đi diệt thù, tiêu tan lũ quân thù…
Les larmes coulent, le chagrin emplit les tombes, La fumée s'élève et tourbillonne autour des drapeaux, Le sang des enfants aimés qui sont morts pour leur patrie n'est pas encore séché, La nation se souviendra d'eux avec reconnaissance pendant mille ans.
Long live Iran ! 💗🙏🙏🙏
Hồn tử sĩ
Đêm khuya âm u, ai khóc than trong sương mù? Gió rít qua lũy tre như nghiến răng vương mối thù, Hồn ai kia đau xót chơi vơi? Hồn quân Nam căm uất chưa nguôi.
Uất khí ngất đất, bao lớp mây che kín trời, Sóng thét qua bãi lau như nhắc người xưa anh dũng, Đã hy sinh giữ gìn nước non, Lòng Bà Trưng vững bền sắt son.
Ngàn gió đưa sóng trào, nước pha máu hồng rừng gươm đao, Cờ Bà Trưng lướt gió, nước sông Hát cuốn mau. Rền rĩ như có người, thoáng nghe réo gọi từ xa xôi, Có tiếng loa rộn rã núi đồi.
Nào ai yêu nước nhà, yêu giống nòi thề một lòng, Vùng lên trong mưa gió trong gươm súng, Đoàn quân anh dũng tiến lên gìn giữ lấy non sông. Tường đồng là nhân dân, là ngàn người chung sức như một đứng lên, Ta cùng tiến, quyết giết hết quân thù, Đón ánh sáng chiếu rạng nước nhà thắm tươi đến muôn đời.
Nhân dân đau thương, ghi nhớ ơn của bao người, Chiến đấu dâng tấm thân cho nước nhà, cho giống nòi, Nhìn gương xưa liệt sĩ nêu cao, Lòng sôi lên kiên quyết noi theo.
Nước mắt rớt xuống, bao xót thương bên nấm mồ, Khói bốc nghi ngút bay quyện lá cờ, Chưa khô máu những con yêu thác vì nước non, Ngàn muôn năm Tổ quốc ghi ơn.
Hát Giang trường hận (Lưu Hữu Phước - Phan Mai)
Đêm khuya âm u ai khóc than trong gió đàn sóng cuốn Trưng Nữ Vương gợi muôn ngàn bên nước tràn Hồn ai đang thổn thức trên sông hồn quân Nam đang khóc non sông sát khí ngất đất bao lớp thây muôn bóng huyền Không gian như lắng nghe bao oan hồn đang xao xuyến xót thương hai Nữ hoàng tuẫn thân dù mạng vong lửa hờn chưa tan làn sóng đang thét gào gió vang tiếng nguyền cùng gươm đao Nguyện cùng sông đẫm máu tấm thân nát không nao nhìn thấy quân Hán dầy xéo sông núi nhà, giòng châu rơi khắp nước non mờ tối dưới trời.
Nào ai yêu nước nhà vì giống nòi vì hận thù làm sao đưa dân qua cơn đau khổ Người Nam anh dũng quyết dâng đời sống cho non sông liều mình vào tên khói cùng người thù ta quyết không đạp đất chung Trai hùng trung lúc quốc biến xả thân lấy máu nóng cứu dân khỏi hồi nguy nan chí hiên ngang.
Bao năm công đức xây đắp nên non nước nhà ân đó ghi khắc trong tâm quốc dân không xóa nhòa vì đâu vua Trưng nữ ra quân vì non sông tử tiết vong thân Nước cuốn réo rắt như thiết tha gọi quốc hồn thiên thu trên Hát giang vang tiếng lòng dân đau đớn khóc giang san phải hồi ngửa nghiêng Cùng nhau khấn non nước thiêng liêng.
Dans une bouffée de fumée poétique, je vous raconte mes confidences intimes Dans le froid de minuit, je ressens soudain la chaleur de l'amour dans mon cœur...
Cela fait longtemps que je connais une jeune fille belle comme la lune Bien que nous ne nous soyons jamais rencontrés, que nous ne soyons jamais en rendez-vous et que nous ne nous soyons pas encore aimés...