lundi 22 juin 2026

Tôi Vẫn Nhớ (Je me souviens encore)

 


Malgré toutes ces années de séparation, je me souviens encore de toi
Je me souviens de cette rue ensoleillée, que la chaleur rendait lacinante
Nous marchions main dans la main, cherchant quelques ombres, 
nos cœurs remplis de pensées vagues

Je me souviens encore de notre soirée romantique sous les étoiles
Chaque phrase amoureuse, chaque doux mot d'amour 

Je me souviens encore de notre première histoire d'amour
Elle s'est endormie au plus profond de mon cœur 
Le jour de ton départ, mes yeux étaient mouillés de larmes de chagrin

Je me souviens encore de ces nuits magiques
Nous nous tenions la main, comptant la lune et les étoiles
Nous nous sommes promis d'être ensemble pour cent ans, 
nos cheveux mêlés, nos coeurs entrelacées, 
tissant des rêves d'amour dorés

Mais ce soir, en appelant ton nom, mon cœur est glacé
Je réalise que je t'aime toujours
Depuis que la distance nous sépare, nous nous éloignons toujours davantage
Ô amour, comment pourrais-je l'apaiser ?

Je me souviens encore de tes yeux tristes perdus au loin
craignant que les années n'effacent notre amour

Je me souviens encore de toi, souvent seul
Aimant écrire de la poésie, alors tu aimes méditer
et rassembler la lune et les étoiles, 
pour tisser d'innombrables chemins que j'empruntais chaque soir

Savoir que nous sommes séparés est triste
Notre ancienne histoire d'amour s'est envolée si haut
Me laissant seule à endurer en silence 
la douleur lancinante

La berceuse que ma mère me chantait, je m'en souviens encore après tant d'années 
Cette terre a été ravagée par la longue guerre
Celui qui est parti partira pour toujours
Notre rêve commun reste brisé

Je me souviens encore de ton départ un après-midi pluvieux
Je suis restée là toute seule 
le cœur lourd et étranglée par des larmes et des sanglots

Je me souviendrai encore de cet après-midi après plusieurs années
Sur le chemin du retour, tu es passé me voir
Je t'ai offert un mouchoir bleue que j'ai brodée

Je sais que nous sommes vraiment séparés maintenant
Ô souvenirs, m'a-tu donc oubliée ?
Après mille ans, je garderai encore ce sourire sur mes lèvres. 

🌞🌳💞😚😘 

dimanche 21 juin 2026

Con Đường Xưa Em Đi (Le chemin que tu as emprunté)

 


Sur le chemin d'antan que tu as emprunté
tes cheveux brillaient comme de l'or 
mon âme est remplie de nostalgie

J'écris des poèmes de mariage
pour les passants qui écoutent notre histoire d'amour

À travers des saisons des lunes de noces
à cause de la pluie et du vent, tu n'es pas revenu
sur le champ de batailles tu es parti
La jeune fille aux yeux larmoyants 
le regard perdu sur la route déserte
Se demande s'il reste encore des âmes soeurs

Mon amour ! En voyant le vent s'élever si loin
ton cœur aspire-t-il à quelqu'un au bout du ciel ?
Ici, la longue veille continue, 
je murmure des mots de notre amour éternel

Mon amour ! La couleur de mes vêtements est usée
Nous rêvons de la gloire tenue par ta main
Offrant des fleurs, offrant toutes nos affections
Quand l'amour reviendra-t-il ? 
je me demande si le chemin s'en souvient encore !

Le chemin d'antan que tu as emprunté
Le temps l'a-t-il oublié ?
Les pierres usées en témoignent encore
Elles témoignent d'une nuit au clair de lune
dans l'auberge déserte au bord de la route
où il ne reste que toi et moi.

🌕💏💞😚😘 

samedi 20 juin 2026

Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao (Rendre l'amour à la lune et aux étoiles)

 


Enfin, tout est fini, tu es parti !
Tu as oublié tous nos serments des jours lointains
les anciens chemins de nos rendez-vous
J'entends 
passer le temps heureux quand nous empruntions le même chemin...

Oh, des souvenirs de ces jours passés ensemble
il ne reste plus que tristesse et souffrances !
Pourquoi l'amour s'est-il mué en rancune et colère ?
Pourquoi la douceur s'est-elle transformée en sanglots ?
Pourquoi la vie me paraît-elle un rêve ?

C'est fini tous mes rêves !
Des larmes coulent sur mon oreiller
pendant de longues nuits emplies de nostalgie
Désormais, la vie est triste et malheureuse, 
me laissant seule dans l'amertume et la douleur

Te souviens-tu ?
Tu as dit que tu m'aimerais toute la vie
Comment as-tu pu oublier ? 
Les mots « l'amour ne s'estompera jamais »
Les mots « nous nous aimerons jusqu'à ce que nos cheveux soient blancs »
maintenant, tu les rends à la lune et aux étoiles ! 

🌛⭐🌟🌃💞😚😘 

Tuỳ bút của PLS - La canicule (2)

 Coucou các bác, các bác có muốn nghe tiếp chuyện đi bơi không ?

Thế là tôi bèn khoác túi đồ bơi, đi bộ trong nắng nóng, thở hổn hển, mệt lử cũng mò được tới hồ bơi, thì thấy trước cửa có đặt đường xếp hàng dài ngoằn ngoèo, nhưng không thấy ai xếp hàng. Tôi đi theo đường đó một lúc tới cửa, thì thấy bảng thông báo là do nắng nóng, cho nên từ hôm nay cho đến hết tuần này hồ bơi sẽ mở cửa miễn phí cho tất cả mọi người ! Các bác có thấy ta và Tây khác hẳn nhau không ? Nếu là ở Việt Nam, mà trời nắng nóng, thì tôi đoán là hồ bơi sẽ tăng giá tiền, còn ở đây thì ngược lại ! Nhưng mà tôi phải thú thực với các bác là riêng phần tôi, thì tôi thích kiểu Việt Nam hơn. Vì trông tình hình như vậy thì tôi đoán hồ bơi sẽ phải rất đông người.

Thế là tôi bèn suy nghĩ một lúc xem mình nên làm gì ! Nhưng mà tôi đảm bảo với các bác là, khi mình yếu mệt không khoẻ thì mình cũng bớt thông minh đi, tôi nghĩ hoài, nghĩ hoài mà chẳng nghĩ ra giải pháp nào. Có bà bán vé quen mặt tôi từ cả mười mấy năm nay rồi bả hỏi tôi có vào bơi không ? Tôi hỏi bả chắc là đông người lắm hả ? Bà nói có khoảng hơn 240 người, tôi có muốn ngó vào xem thử không ? Tôi bèn merci bả, rồi tới chỗ cửa kiếng ngó vào, thấy đông thật ! Nhưng mà trời nóng quá, tôi cũng thèm xuống nước, mà mới đi bộ mệt xong nếu đi về chắc tôi ngã bệnh luôn. Tôi bèn suy nghĩ, ta đây là con nhà cộng sản chuyên chính, thì cớ sao lại chê dân cùng khổ ? Nếu dân nghèo vào bơi đông như vậy, thì ta cũng vào thử xem sao chứ ? Thế là tôi bèn quyết định lấy vé (miễn phí) và đi vào hồ bơi !

Thế là tôi vào hồ bơi thay đồ như thường lệ, qua phòng tắm tắm nước mát và thấy dễ chịu hơn hẳn, tôi bèn bắt đầu tự khen mình. Sau đó tôi định xuống hồ, nhưng xem cả hồ lớn hồ nhỏ đều đông nghẹt người. Kiểu này thì chỉ có xuống tắm chung công cộng thôi chứ đừng nói đến chuyện đi bộ với lại bơi ! Tôi oải quá, kiếm một cái ghế ngồi xuống suy nghĩ tiếp. Tôi nghĩ tuy ta cũng là dân paria thật, nhưng mà nếu ta xuống ngâm nước, mà đông người như vậy sợ lượng chlor không đủ để sát trùng, lỡ có bạn nào bị bệnh nan y, HIV hay là thậm chí hắc lào ghẻ lở thôi, mà lây sang ta thì chắc ta cũng khó sống ! Thôi đành ngồi trên bờ vậy ! Nhưng mà tôi cũng cảm thấy mát mẻ dễ chịu hơn rồi nên cũng thông minh ra. Tôi bèn bảo, thay vì xuống tắm chung trong hồ, tại sao ta lại không ra tắm vòi sen ở trong phòng tắm ? Nghĩ là làm, tôi bèn đi tắm thêm một lần nữa. Khi đi ra thấy bao nhiêu người đang xếp hàng chờ tắm, tôi lại tự khen mình, sau đó chạy thẳng ra phòng thay đồ xong rồi ra ngoài luôn ! Thế là được một bữa tắm mát mẻ sạch sẽ miễn phí, lại nhớ anh E kể chuyện hồi ảnh và em trai tắm ở YMCA.

Voilà tout est bien qui finit bien ! Sau đấy tôi vào siêu thị có máy lạnh, uống nước mát, đi xem đồ rất là dễ chịu thoải mái xong rồi đi về. Con gái hồi này có tiến bộ, cổ tự nấu ăn (vì chán món cơm khiến cho người xinh đẹp của mẹ quá !). Thế là tôi lại được ăn tối mà không phải nấu nướng ! Tôi bèn suy nghĩ đời như vậy chẳng tươi đẹp sao ? Buổi tối tôi lại ngủ ké phòng nàng, lần này cẩn thận hơn để không phiền nàng. Tôi lại được một đêm ngủ ngon. Chỉ có điều tôi lo là trong vòng một tuần tới mà vẫn không được đi bơi thì sợ rằng không được khoẻ lắm.

Bisous các bác ! Chúc các bác được hài lòng, vui khoẻ ! 

🌞😥💞😚😘 

Genève: raz de marée de baigneurs dans les piscines municipales 

vendredi 19 juin 2026

Tuỳ bút của PLS - La canicule

 Hi các bác,

Paris đang đợt nóng caninule (gốc tiếng latin canicula nghĩa là con chó (cái) nhỏ, là tên latin của ngôi sao Sirius của chòm sao Chó lớn (Canis Major)). Hôm qua tôi đã bị một phen cả ngày đi thực tập trời nóng, bao nhiêu máy pha cà phê đều bị hỏng cả, nên tôi mệt phờ người như là zombie. Chúng tôi phải chạy khắp nơi mới kiếm được một ly cà phê, cầm nó mà tay run lẩy bẩy chỉ sợ rơi thì đổ mất cà phê, mà nóng quá lại không uống ngay được !! Nói chung là không có cà phê thì tôi bị sụt huyết áp, và lúc đó mới cảm thấy thông cảm cho bọn nghiện ma tuý hay là ketamine khi chúng thèm thuốc chứ ! Tôi lại nhớ anh Slash kể chuyện có lần vì sao mà ban nhạc GNR của ảnh bị trễ biểu diễn cả mấy tiếng đồng hồ. Đó là vì ở cái xứ ấy (hình như Brazil thì phải), mấy ảnh không kiếm ra được ma tuý, cho nên không thể lên sân khấu được vì trông sẽ thấy ngay là một bọn nghiện lên cơn vã thuốc hehe !

Sau đó ban đêm trời nóng tôi sang ngủ ké con gái, may sao mà cả đêm ngủ rất ngon chắc phải đến 9h đồng hồ, có điều con gái than phiền là mẹ ngáy to làm con thức giấc, và mẹ đẩy con tuốt vào góc giường !! Tôi xấu hổ quá chừng luôn nhưng biết làm thế nào ?? Ngủ ngon như vậy nhưng hôm nay tôi vẫn cảm thấy mệt, lát nữa phải đi bơi nhưng trời nóng thế này thì người lớn trẻ con đổ hết ra hồ bơi, nước thì sẽ rất bẩn và tôi thì sẽ không thể nào bơi được. Nhưng mà nếu tôi không bơi thì cũng cảm thấy rất khó chịu, nên thường là khi như vậy thì tôi sẽ chỉ đi bộ trong hồ nhỏ mà thôi ! Sau đó vào khoảng 15 phút cuối khi mọi người lên hết thì tôi sẽ sang hồ lớn bơi lấy bơi để ! Ouf những khi như vậy thì quả là tôi cũng mơ ước có được một cái hồ bơi Olympic của riêng mình !! Bơi xong thì tôi sẽ đi kiếm mua một cái quạt khác vì tôi mất cả buổi sáng nay để lùng sục từng góc một mà vẫn không tìm ra được cái quạt nhỏ của tôi hic hic ! Tôi ngạc nhiên lắm vì tôi sắp xếp đồ trong nhà theo hệ thống, và thường là khi tôi vắng nhà thì tôi vẫn luôn có thể hướng dẫn mọi người tìm cái gì ở đâu ! Cho nên tôi đoán có thể ai đó đã di chuyển nó ra khỏi vị trí mà tôi đã xếp đặt, hay là ma quái gì đấy phá mình chăng ? 

Và còn một điều nữa khiến tôi rất hoảng hốt là theo dự báo thời tiết trong vài ngày tới thì sẽ còn nóng dữ, tới 40°C và ban đêm nhiệt độ không giảm ! Tôi đang quýnh lên không biết phải làm sao, giá chạy được ra biển thì tốt nhưng hiện ngay lúc này chúng tôi không thể đi đâu ! Lại nhớ con thỏ cưng hồi xưa khi còn sống mỗi lần nhiệt độ lên tới 26°C thôi là đã phải để hai chai nước đá trong tủ lạnh để luân phiên quấn vào khăn mặt xong đặt vào chuồng thỏ, để suốt ngày thỏ nằm áp người vào đấy cho mát. Nói chung là tôi không được khoẻ lắm cho nên các bác đừng ngạc nhiên thấy tôi không có viết bài ca hát gì cả. Đấy là tôi đang ngồi bên cạnh một cái quạt sau khi đã tưới nước lạnh lên hai chân, và có một bình xịt nước mát thi thoảng xịt lên người để cho bớt nóng ! Sau những đợt nóng như thế này thì thường là có nhiều cụ già không chịu được (phỉ thui phỉ thui !).

Ôm hôn các bác, chúc các bác nghỉ ngơi và chống nóng hiệu quả ! Nhớ uống nước nhiều nghen !

🌞💞😚😘

 

canicule - GIF animé gratuit - PicMix 

mercredi 17 juin 2026

Hãy Yêu Như Chưa Yêu Lần Nào (Aimons-nous comme si nous n'avions jamais aimé !)

 


Mon amour, ne sois pas triste !
Parfois, je me fâche et je boude
Pour te faire oublier ces longues journées
Et tant de nuits blanches d'anxiété.

Mes yeux et mes lèvres, n'attends pas,
désirent ton baiser à chaque instant
Mes doigts, ne sois pas indifférent
Guide-moi vers l'attente impatiente.

Tant de jours ont passé
Tant d'après-midi tristes
Assise à compter les rayons du soleil
tombant sur le véranda.
Pourquoi n'est-il pas encore passé ?
Pourquoi l'amour n'est pas encore venu ?
Bien que mon cœur y aspire encore 
les vieux rêves s'estompent avec le temps.

Donne-moi un baiser passionné
Si notre destin est retardé
personne ne nous pressera
Pourquoi l'amour est-il si cruel maintenant
alors que nous venons de tomber amoureux ?

Aimons-nous comme si nous n'avions jamais aimé 
Échangeons de doux baisers
Emmène-moi au bout du monde
pour un rêve : nous aimer toute la vie. 

💑🌞🏡💞😘

(Demain je serai absente toute la journée 💗) 

PLS luận về tình yêu (7) - Về tiền bạc

Thưa các bác,

Sáng nay tôi thức dậy và kiểm tra tài sản của anh EM trên sàn Nasdaq, tôi nghe nói là chỉ trong một ngày đêm tiền của ảnh đã tăng bằng tài sản gom góp cả đời của ông Warren Buffet, thì tôi choáng váng luôn, phải nằm suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy tâm hồn tràn ngập euphorie như thể đấy chính là tài sản của tôi vậy hehe ! Tôi thấy trên mạng X có chừng một vạn cô sẵn sàng thầm mong đưa đón bước chân ảnh, và thề sống thề chết rằng là họ chỉ yêu tính cách con người ảnh chứ không hề yêu tiền của ảnh, tôi mới bảo, chết chết, sao lại thế ? Anh E ơi, còn em ấy à, thì em yêu luôn anh và tất cả tiền của anh, em thề đấy !!

Tuy nhiên tôi nghĩ là trong tính cách của tôi nó có một nét nó khiến tôi chịu được những sóng gió của cuộc đời. Đấy là khi tôi thèm muốn một thứ gì đó quá, thì tôi tưởng tượng luôn là tôi đã có nó, và tôi đảm bảo với các bác là điều đó nó cho mình cảm giác thoả mãn không kém gì trong đời thực, thậm chí còn hơn nữa. Ví dụ như là, trong đời thực đi nghen, mình yêu một anh nào đấy và tưởng tượng đủ mọi điều tốt đẹp về ảnh, và hai bên yêu nhau, hạnh phúc quá chừng luôn ! Còn nếu mà lấy nhau về thật thì rất có thể là ít lâu sau, ảnh cưới to cộ của hai vợ chồng sẽ được quăng ra thùng rác công cộng !!

Thế cho nên, tôi nằm nhìn lên sao Hoả và tưởng tượng rằng tất cả số tiền đó đều là của mình (các bác làm thử xem !), ôi giời ơi thế là tôi lại choáng ngợp mất một lúc. Sau đó tôi bèn nghĩ rằng, nếu ảnh thu hút được nhiều tiền như vậy thì đó là do mọi người tin tưởng vào những gì ảnh đang làm, và họ sẵn sàng giao tiền của họ cho ảnh quản lý ! Thế nếu mà đấy là tôi, chính tôi ấy, quản lý nó, thì tôi sẽ làm gì ?

Thế là tôi bèn nghĩ ra rằng, một trong những điều mà toàn nhân loại mong mỏi nhất là loài người không phải chịu đói khát nữa. Thế mà bao nhiêu trí tuệ đầu óc thông minh trên thế giới suy nghĩ thế nào mà mãi vẫn không tìm ra được giải pháp. Đây các bác nghe giải pháp của PLS này :

Tôi sẽ trả tiền cho các kỹ sư nông nghiệp của Việt Nam, để họ đi hướng dẫn tất cả các nước nghèo trên toàn thế giới cách trồng trọt chăn nuôi tạo ra nhiều lương thực rẻ tiền nhất. Bởi vì tôi dám cá với các bác rằng kỹ sư nông nghiệp của Việt Nam là những người giỏi nhất trên thế giới trong lĩnh vực của họ (và các bác sĩ nữa !). Cho nên các bác cứ việc giao tiền cho họ, đưa họ đến mấy xứ châu Phi nghèo ấy, để họ giúp dân chúng chăn nuôi trồng trọt, và nhất là giúp đào tạo các kỹ sư nông nghiệp của nước bản xứ luôn. Sau đó cũng phải đầu tư thêm một khoản tiền đáng kể để bảo vệ an toàn cho họ, bởi vì tôi không biết các bác có nhận thấy không, là bây giờ có khuynh hướng là bọn nghèo khổ dốt nát chúng cứ tìm cách giết những người tài giỏi vì lòng ghen tỵ, nhất là bọn trẻ ấy. Cho nên có nhiều vụ giết những thiếu niên trẻ tài năng rất là thương tâm, làm mọi người đau lòng quá ! Các bác phải cẩn thận lưu ý bảo vệ con mình, đừng rời mắt khỏi chúng. Bởi vì bây giờ ta đã thấy rõ là những người tài giỏi họ còn quý hơn là tiền vàng nữa, để họ bị giết chết là coi như các bác mất sạch cả tiền bạc, công sức đầu tư. Nhưng về vấn đề này tôi sẽ nói trong một bài khác.

Bisous các bác, chúc các bác ăn ngủ tốt, được bảo vệ an toàn !

🌾🍠🥔💞😚😘

(còn tiếp) 

Tôi muốn trở thành kỹ sư nông nghiệp – Phòng Quản lý chất lượng - Kiểm soát nội bộ