Ngày xưa tôi nhớ bố tôi Làm việc căng thẳng, liên hồi nghĩ suy Mặc dù hút thuốc phì phì Nhưng mà chân bị một giề chàm da Có lần tôi hỏi ông là Bố ơi dùng thuốc bôi vào cho êm ? Ông nói, bệnh này kinh niên Bác sĩ cho thuốc thoa liền nhiều năm Nhưng khi chữa khỏi ở chân Thì một mảng khác lại lan lên đầu, Khi đem thoa thuốc lên đầu Thì lan xuống cổ xong rồi xuống lưng Cho nên để nó ở chân Thì là tốt nhất dễ phần giấu che !
Phần tôi cũng nhớ lúc xưa Làm việc cho lão dở hơi tâm thần Suốt ngày kiếm chuyện xà bần Tôi bị dị ứng mấy tuần phát ban Mặc dù cố đấm ăn xôi Kiếm vài xu lẻ lần hồi nuôi con Đến khi chịu hết nổi luôn Tôi bèn vĩnh biệt thằng cha điên khùng Ở nhà thất nghiệp thong dong Eczema biến mất trong vài ngày !
Các bác nghe tôi dặn này : Đừng ham hố quá việc này việc kia Chịu căng thẳng quá có khi Eczema nổi một giề cho xem !
Hôm nay trời lại đẹp thay Nhiệt độ thì đã cận ngày lập xuân Không còn lạnh nữa một phần Hoa thì nở khắp bên gần bên xa Mới hôm bữa Rằm vừa qua Tôi cần hoa cúng phải lo vượt rào Sang bà hàng xóm hiền sao Cắt hoa mới nở cắm vào bình chưng Mà nay hoa nở tưng bừng Không cần trộm nữa, bà đừng ngạc nhiên !
Vì trời hết lạnh cho nên Tôi tìm ra cách tắt luôn điều hoà (chauffage) Thật như thần bảo, quả là, Tôi hết dị ứng, chẳng cần đun sôi Mỗi ngày hơi nước vài nồi Tôi sung sướng quá, đang ngồi ở đây Bên cửa sổ trong bếp này Phơi nắng thoả chí, cửa rày mở toang Hết dị ứng, hết ho hen Đêm ngủ một giấc say liền tù ti Đời cần nhiều thứ làm chi Ăn được ngủ được ta thì thành tiên (*) Không ăn không ngủ mất tiền Trầm cảm phải uống ketamine dài dài !
* "Ăn được ngủ được là tiên, Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo !"
Hôm nay các bác biết không ? Trời xanh nắng đẹp mây hồng trên cao Lẽ ra tôi phải vui sao Đêm qua một giấc chiêm bao ngủ khì Thức giấc ê ẩm tứ chi Tại bơi nhiều quá cũng vì hôm qua Tôi pha một cốc cà phê Uống theo kiểu Pháp một tô to đùng Xơi liền hai bánh lan bông (madeleines) Xong rồi xếp dọn hanh thông cửa nhà Nhưng mà tôi ngạc nhiên là Sao mình sổ mũi hắt xì như xưa ? Nghĩ suy sau đó hiểu ra Vì trời đẹp quá nên là hanh khô Hơi ẩm chưa có đủ đô Tôi bèn bắc nước lửa to trong nồi Đun sôi cho toả nhiều hơi Xong rồi tôi mới được ngồi yên thân Viết thơ bạn hữu xa gần Gọi là đọc tạm bớt phần nhớ nhau !