mercredi 22 avril 2015
Thả diều (2)
Tất nhiên là đã làm việc ở Bộ Công Thương, thì phải thích tiền. Nhưng tôi thấy là làm như chỗ nào càng có tiền thì con người nó càng ì ạch, nặng nề, nó kém tự nhiên đi, thậm chí là trở nên biến thái. Mấy ông chuyên gia về tài chính, kinh tế, như ông Dominique Strauss-Kahn chẳng hạn, đều trông bệnh hoạn thế nào ấy, tôi cũng biết có vài bà béo nữa ! Tôi trông họ cứ nặng nề, ì ạch thế, thì tôi nghĩ máu huyết họ không có lưu thông, ô xy không lên não được, thì làm sao mà họ suy nghĩ tốt được? Cho nên là mới gây ra khủng hoảng kinh tế tùm lum. Tôi nghĩ ngay cả nền kinh tế cũng phải nên khỏe mạnh, thể thao hơn, thì mới phát triển được.
Nói đến ông DSK, thì tôi lại nhớ nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có viết chuyện về cô gái điếm, cô ấy kể là thích tiếp mấy anh trẻ khỏe, mấy ảnh cứ hùng hục một lúc là xong, chứ còn mấy anh ốm yếu dặt dẹo, hay mấy ông già già, cứ gợi mãi mà không có hứng, khổ lắm !
Cho nên tôi nhìn bộ Công Thương của ta mà tôi cảm thấy lo lo. Đất nước đang gắng sức phát triển kinh tế, mà mấy ổng cứ xìu xìu ển ển như thế, thì làm thế nào?
Thả diều
Tôi nghĩ phàm trên đời này, người ta chịu khó lao động là vì hai điều : một là vì thú vui (GS NBC và GS ĐTS gọi là "đam mê"), hai là vì lợi ích (tức là vì tiền).
Để tôi lấy ví dụ cho các bác xem, ví dụ như một thằng bé thích thả diều, nó có thể thả diều suốt cả một buổi chiều, chạy huỳnh huỵch, leo bờ lội ruộng, té như đập mẹt ... quên cả ăn uống, đến chiều về khát quá uống nước ùng ục, mệt quá vật ra ngủ luôn, bố mẹ có cấm nó cũng tìm được cách để chuồn đi thả diều.
Thế các bác lại tưởng tượng, cũng thằng bé ấy, cho nó ra đồng, mà không có diều, rồi bảo nó là mày làm bộ thả diều cho tao xem, mày chạy từ giờ đến tối, y như là khi đi thả diều, mà không có diều thôi, cho tao xem, thì tôi hỏi các bác là nó có chạy không?
Thì tất nhiên là nó không chịu chạy, hehe. Rồi các bác lại bảo, mày chạy đi, rồi tao cho mày ít tiền; thì chắc là nó cũng chạy, nhưng mà khuất mắt các bác thì nó không chạy nữa, mà ngồi nghỉ ở đâu đấy. Các bác lại bảo, nếu mày chịu khó chạy, tao sẽ cho mày rất nhiều tiền; và nếu cái thằng bé ấy là người lương thiện, thì nó sẽ chịu khó chạy suốt buổi chiều thật, nhưng mà dù sao thì cũng không hăng say bằng khi chạy có diều, có phải không ạ?
Tình hình cũng tương tự như vậy, khi một thằng bé không thích thả diều, mà các bác lại đưa diều bắt nó thả.
Cho nên tôi mời các bác đọc bài này :
http://baodientu.chinhphu.vn/Kinh-te/Dua-hau-ach-tac-vi-sao/225307.vgp
Thì các bác thấy là cái ông Thứ trưởng Trần Tuấn Anh ổng trả lời trớt quớt à, ý rằng là việc dưa hấu ách tắc là tại doanh nghiệp, chứ không phải tại ổng. Cho nên tôi thấy bắt ổng lãnh đạo bộ Công Thương thì cũng như một thằng bé không thích thả diều mà lại bắt nó thả. Có tiền thì may ra nó thả, không thì vô phương !
mardi 21 avril 2015
Dưa hấu “bí đầu ra”: Xúc tiến thương mại kém hiệu quả
PLS : Tôi đảm bảo với các bác là có vài thằng cha ngu ngốc đang ngồi chình ình ở bộ Công Thương, chúng cố tình làm cho nông dân phải bán đổ bán tháo nông sản đi đấy, chắc là để làm lợi cho bọn Trung Quốc, để Trung Quốc ép mua giá rẻ, rồi thù lao lại cho chúng !
Tình hình này xảy ra hàng bao nhiêu năm rồi, nông sản ngon như thế, mà người dân không được ăn. Lẽ ra một đất nước nông nghiệp như ta, người dân chỉ cần đủ ăn lúa gạo, tôm cá, rau trái ... là họ sung sướng nhất quả đất, khí hậu thì ấm áp, phong cảnh đẹp. Cần quái gì công nghiệp hóa và đủ thứ văn minh tiến bộ "phồn vinh giả tạo" của phương Tây ! Ở Tây mà đói rét thì có mà đoản thọ ! Mà các bác không sang Tây không biết chứ Tây nghèo đầy ra, chẳng qua là họ không nói tới mà báo chí thì chỉ đưa toàn những tin đẹp đẽ (chứ đưa tin nghèo khổ ma nó đọc), nên ta cứ tưởng ai cũng giàu có sung sướng cả ! Các bác mà thấy Tây nghèo ăn gì thì các bác hãi luôn ! Cho nên các bác đi xin tài trợ, thấy họ không cho, cứ tưởng họ không yêu ta nên không cho ta (vì ta là Cộng sản), chứ thực ra họ lấy quái đâu ra tiền mà cho; ai cũng phải tay làm hàm nhai thôi chứ !
Các bác có được đất nước tốt đẹp phì nhiêu như thế, mà các bác không lo làm ăn, học hành, cứ lười biếng, ngu ngốc như thế, thì tất nhiên là mấy thằng khác nó thèm quá, nó đem quân sang đánh các bác để cướp đất chứ còn gì nữa !
Trở lại mấy cái quả dưa hấu, các bác cứ to họng cứu giúp nông dân, chứ các bác đưa dưa đến đâu dân mua hết sạch đến đấy, các bác tưởng là dân làm phúc đấy à? Các bác đi bán khoai lang giúp nông dân đi xem có ai mua không? Dưa hấu đang mùa, ngon như thế, dưa An Tiêm đấy, bán giá phải chăng, người ta thèm ăn người ta mua hết, thế mà giếm đi để phục vụ bọn Tàu khựa, rồi đem đổ bỏ, không ai được ăn cả !!! Dân Việt với nhau mà còn thế, thì bọn Trung Quốc coi bộ vẫn còn tử tế chán !
Ít nhất thì vào mùa dưa, mùa vải... mỗi phường tổ chức một góc chợ phiên, giống như ở bên Pháp ấy, để nông dân đưa nông sản của họ đến bán, thì dân cả nước được ăn đồ ăn ngon giá rẻ, trẻ con ăn nhiều trái cây chúng nó đỡ chân tay miệng, sốt xuất huyết, các bệnh virus các loại ... (nhưng mà như thế thì bác sĩ lại ngồi chốc mỏ cóc có bệnh nhân mà chữa nhỉ?) Nông dân mà đổ nông sản đi, thì các bác cứ đem mấy tay đứng đầu bộ Công thương ra mà cách chức ! Dốt vừa thôi chứ dốt quá như thế thì ai mà chịu được?
Dưa hấu “bí đầu ra”: Xúc tiến thương mại kém hiệu quả
Nhà nước đang rót hàng trăm tỉ đồng cho Bộ Công Thương đi xúc tiến thương mại, nhưng theo chuyên gia kinh tế, hiệu quả thấp.
Tình trạng khó tiêu thị dưa hấu lặp đi lặp lại nhiều năm nay (Ảnh minh họa: KT)
Diễn đàn Kinh tế mùa Xuân 2015 sáng nay trở nên “nóng” hơn khi nhiều chuyên gia đề cập đến hạn chế trong tiêu thụ hàng hóa của Việt Nam.
Kêu gọi mua dưa hộ nông dân là giải quyết vấn đề ở phần ngọn
Nhìn bối cảnh thị trường có nhiều bất thường thời gian gần đây, đặc biệt là có yếu tố lặp lại một số bế tắc trong tiêu thụ sản phẩm của Việt Nam, TS Cao Sỹ Kiêm thẳng thắn: Nền kinh tế có nhiều tín hiệu khả quan, nhưng thực tế khó khăn trong sản xuất, tiêu thụ sản phẩm vẫn rất rõ, thậm chí còn tăng lên, nhất là trong nông nghiệp. Biểu hiện của khó khăn đó, ông Kiêm dẫn chứng: Vừa qua, có tình trạng nông dân đổ sữa ra đường, hay bộ ngành phải vận động cán bộ mua dưa hấu… Tất cả chỉ đang là giải quyết vấn đề ở phần ngọn, không phải gốc.
Theo ông Kiêm, một trong những nguyên nhân căn bản để nảy sinh tình trạng trên là do nhiều chính sách ban hành ra là tốt, nhưng triển khai thực hiện trong thực tiễn còn chậm, thậm chí nhiều vấn đề liên quan đến hội nhập, thị trường chung… doanh nghiệp còn chưa hiểu.
Với thực tế này, ông Kiêm lo lắng rằng, “thị trường hội nhập đến nơi rồi, nhưng nhiệm vụ lớn về tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp và chuẩn bị điều kiện cho hội nhập của doanh nghiệp hiện còn vướng mắc. Trong đó, có tình trạng doanh nghiệp chưa hiểu hội nhập cụ thể là gì, cơ chế hội nhập thế nào, hội nhập sẽ tác động tích cực hoặc tiêu cực đến doanh nghiệp và người lao động như thế nào? Nếu tiếp tục tình trạng không hiểu như thế, sẽ rất khó khăn trong hội nhập”.
Đồng quan điểm này, TS Lê Đăng Doanh còn đặc biệt lưu ý, dù kinh tế được đánh giá diễn biến có triển vọng hơn. Nhưng, thực tế, tình hình kinh tế xã hội còn diễn biến khá căng thẳng, nhiều sự kiện nảy sinh phức tạp. Dẫn những vụ việc cụ thể biểu hiện cho sự căng thẳng đó, ông Doanh cho biết: Vụ việc liên quan đến gây ô nhiễm của Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 khiến người dân bức xúc mà chặn quốc lộ; Vụ việc nhiều hộ nuôi cá, tôm trên vịnh Cam Ranh (Khánh Hòa) đã mang số cá bị chết trong các lồng bè mà họ cho rằng do việc hút cát nhiễm mặn của hai đơn vị đang thi công trên vịnh gây nên; Hà Nội chặt cây xanh, dự án lấp sông ở Đồng Nai; tắc dưa hấu tại cửa khẩu…
Trong khi đó, quan điểm của ông Doanh là phải đặt các vấn đề đó ra trong các báo cáo liên quan tại Diễn đàn này. “Cần phân tích cả vào những vụ việc cụ thể đó để có những giải pháp căn cơ. Nếu không, tình hình sẽ phức tạp hơn”- ông Doanh kiến nghị.
Xúc tiến thương mại kém hiệu quả
TSKH Võ Đại Lược, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế và chính trị thế giới, thì nhìn nhận việc dưa hấu tắc ở cửa khẩu Lạng Sơn và nhiều cơ quan phải kêu gọi nhân viên mua dưa hỗ trợ nông dân, có nguyên nhân sâu xa là từ công tác phát triển mở rộng thị trường tiêu thụ nông sản của Việt Nam còn kém.
TS Võ Đại Lược phân tích: Vấn đề bế tắc trong tiêu thụ nông sản liên quan đến công tác điều hành vĩ mô. Vì trách nhiệm của cơ quan nhà nước là mở cửa thị trường. Ví dụ, Bộ Công Thương và có địa phương phải tìm kiếm thị trường không chỉ trông vào mỗi Trung Quốc mà hướng đến các thị trường khác như Mỹ, châu Âu… Còn hiện nay, nông dân vẫn tình trạng phải tự sản, tự tiêu, có mỗi một cách bán hàng sang Trung Quốc cho gần thì hậu quả như vừa rồi là tất nhiên.
Hiện nay, với sản phẩm nông nghiệp, các cơ quan chức năng từ Trung ương đến địa phương thiếu hẳn một việc tìm kiếm khai mở thị trường cho nông sản. Ở các nước khác, Chính phủ không chỉ đi mở đường mà còn phải bỏ tiền ra hỗ trợ cho nông dân xuất khẩu. Còn Việt Nam chưa có ngân sách hỗ trợ cho nông dân, nhưng lẽ ra ít nhất cũng phải hỗ trợ họ khai mở thị trường. Nếu làm được việc đó thì có thể sẽ giải quyết được vấn đề, còn cứ để nông dân tự sản tự tiêu thì chắc chắn không thể giải quyết được.
Còn tình trạng hiện nay, nhà nước đang rót hàng trăm tỉ đồng cho Bộ Công Thương đi xúc tiến thương mại, theo ông Lược, Bộ này làm hiệu quả thấp. Hơn nữa, người phụ trách những chương trình xúc tiến này lại mới chú ý nhiều hơn đến hàng công nghiệp. Trong khi đó, chủ yếu hàng công nghiệp này do nhà đầu tư nước ngoài làm ra, họ tự lo, họ đã có thị trường, không cần nước mình xúc tiến.
Quan điểm của tôi là, lẽ ra chúng ta dành tiền đó tập trung nhiều hơn cho việc khai phá xúc tiến thị trường tiêu thụ cho nông sản. Chứ hiện nay vẫn chưa tập trung cho nông nghiệp, hiệu quả thấp, không giúp ích cho nông sản xuất khẩu”
Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1136715#ixzz3XvsVWB6J
doc tin tuc www.xaluan.com
dimanche 19 avril 2015
Ngô Nhân Dụng - Nguyễn Tấn Dũng phải lùi bước
PLS : Tôi thì tôi thấy là ông Dũng rất chịu khó lắng nghe. Ổng lắng nghe và sửa luật như thế là mềm mỏng, quá tốt rồi, thế ông Ngô Nhân Dụng muốn gì ? Tôi thấy các ông trí thức như ông NND này cứ suốt ngày ông ổng quang quác lên thì tốt, chứ mà cho họ lên lãnh đạo thì bỏ bố dân ta. Tôi nhớ có lần ông Dũng mới hỏi dân nghèo là có ý nguyện gì thì đóng góp cho nhà nước để nhà nước xây dựng luật xóa đói giảm nghèo, thế là có vài ông trí thức cụ lại choe chóe lên, những là việc gì phải hỏi dân chúng, ông làm luật thì ông phải biết chứ ?! Tổ cha mấy lão già hàm, các ông làm luật mà các ông không thèm hỏi người hưởng luật xem họ muốn gì à? Thế các ông đi học luật ở đâu thế ?
Trong cuộc biểu tình tại tỉnh Bình Thuận làm kẹt xe dài gần 50 cây số trên quốc lộ số 1, người dân đã dùng tới “bom xăng” ném vào đám “công an cơ động.” Đây chỉ là những chai đựng xăng, đốt lửa, không gây thương tích nếu không ném trúng người; mà chắc những người ném cũng không cố ý ném trúng ai cả. Nhưng hình ảnh lửa bùng cháy loang ra trên mặt đường vào lúc chập tối, giữa tiếng reo hò của hàng ngàn người dân Bình Thuận, sẽ tạo ra những ảnh hưởng lớn trong các cuộc biểu tình phản kháng sau này. Bởi vì dân Việt Nam đang chứng kiến phong trào phản kháng cường quyền đang biến chuyển mỗi ngày một quyết liệt hơn.
Ngô Nhân Dụng - Nguyễn Tấn Dũng phải lùi bước
Thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2015
Trong cuộc biểu tình tại tỉnh Bình Thuận làm kẹt xe dài gần 50 cây số trên quốc lộ số 1, người dân đã dùng tới “bom xăng” ném vào đám “công an cơ động.” Đây chỉ là những chai đựng xăng, đốt lửa, không gây thương tích nếu không ném trúng người; mà chắc những người ném cũng không cố ý ném trúng ai cả. Nhưng hình ảnh lửa bùng cháy loang ra trên mặt đường vào lúc chập tối, giữa tiếng reo hò của hàng ngàn người dân Bình Thuận, sẽ tạo ra những ảnh hưởng lớn trong các cuộc biểu tình phản kháng sau này. Bởi vì dân Việt Nam đang chứng kiến phong trào phản kháng cường quyền đang biến chuyển mỗi ngày một quyết liệt hơn.
Người dân Việt đã hết sợ đảng cộng sản, hết sợ từ lâu rồi, cho nên dân oan mới dám tổ chức biểu tình phản kháng. Anh Đoàn Văn Vươn đã bước qua một lằn ranh giới khi một thân một mình dám kháng cự cả tập đoàn cường quyền gian ác, dù anh chỉ có những vũ khí thô sơ nhất. Bây giờ đồng bào xã Vĩnh Tân huyện Tuy Phong, Bình Thuận đã tự biến thành một một ngàn, hai ngàn Đoàn Văn Vươn.
Một thay đổi quan trọng khác là nguyên nhân gây ra phong trào phản kháng của người dân xã Vĩnh Tân. Đồng bào không nổi lên vì bị cướp đất như ở Từ Sơn tỉnh Bắc Ninh, Văn Giang tỉnh Hưng Yên, phường Dương Nội quận Hà Động, vân vân. Nỗi phẫn uất của dân Bình Thuận là không khí, không khí ô nhiễm mỗi ngày họ phải hít thở.
Cuộc biểu tình ở xã Vĩnh Tân có thể mở đầu một phong trào mới; Đòi quyền được sống trong một môi trường lành mạnh, nước và không khí phải sạch sẽ! Đáng lẽ ra phong trào này phải bắt đầu từ các thành phố, như Sài Gòn, như Hà Nội. Vì đó là nơi người dân phải sống nhiều nhất với bụi và rác, cống rãnh ngập lụt vào mùa mưa, rau xanh và trái cây nhiễm độc, chưa kể tai nạn xe cộ giết người không khác gì bệnh dịch. Nhưng có thể nói bà con xã Vĩnh Tân đã được người Hà Nội kích thích với những cuộc biểu tình chống chặt cây. Người Hà Nội mới chỉ thấy mất một ngàn gốc cây trong mấy ngày mà đã phải hành động. Dân xã Vĩnh Tân không lẽ cứ chịu hít khói độc, hít bụi than, sống giữa những đống chất phế thải của nhà máy phát điện do Trung Quốc thiết kế; đã kêu khóc mấy tháng trời mà không ai thèm đoái hoài! Những cuộc biểu tình ôn hòa của dân Hà Nội đã buộc chính quyền phải thay đổi chính sách. Người dân Vĩnh Tân thấy họ không thể cứ cúi đầu chịu nhục mãi.
Nhưng trong chuỗi dây chuyền các cuộc phản kháng của dân Việt Nam cuộc đình công vào cuối tháng ba tại Sài Gòn có ý nghĩa lớn hơn nữa. Cuộc đình công của 70,000 công nhân hãng Pou Yuen đánh dấu một biến chuyển quan trọng trong phong trào lao động ở nước ta, sẽ ảnh hưởng tới cả những phong trào nhân dân phản kháng thuộc những lãnh vực khác. Trong vụ này, người nắm quyền cao nhất là thủ tướng chính phủ phải chịu thua và lùi bước.
Cuộc đình công lớn nhất, đạt kết quả nhanh nhất ở Việt Nam từ trước đến nay diễn ra tại công ty Pou Yuen (Bửu Nguyên, 寶元) vốn Đài Loan. Nhưng điều đáng nói nhất là cuộc đình công này không nhắm những mục tiêu quen thuộc của phong trào công nhân, như lương bổng, điều kiện làm việc. Các công nhân Pou Yuen đứng đậy để đòi hỏi đảng cộng sản phải sửa một đạo luật mới được quốc hội thông qua vào năm ngoái. Và cuối cùng, Nguyễn Tấn Dũng đã chịu thua, hứa sẽ ra lệnh sai quốc hội bù nhìn sửa lại luật theo đòi hỏi của công nhân.
Các công nhân làm việc trong các cơ xưởng của người ngoại quốc đều phải đóng thuế bảo hiểm xã hội, giống như người đi làm ở các nước Âu Mỹ đóng Social Security. Tiền đóng góp được đưa vào một quỹ để đầu tư sinh lời. Trước đây, khi các công nhân nghỉ việc, họ có quyền rút hết số tiền “để dành” này, không cần phải chờ tới lúc về hưu mới lãnh dần dần – giống như ở Canada hay ở Mỹ. Năm ngoái, chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã làm luật mới, không cho phép các công nhân nghỉ việc được rút hết tiền ra, mà phải chờ tới lúc về hưu. Tất cả các công nhân đều thấy họ bị “bóc lột;” nhưng phải chờ tới 70,000 công nhân của Pou Yuen đứng ra phản kháng thì vấn đề mới được công khai nêu ra trước dư luận.
Anh chị em công nhân tại hãng Pou Yuen không đòi hỏi cho quyền lợi của riêng họ, mà cho tất cả các công nhân Việt Nam đang đóng thuế bảo hiểm xã hội.
Tại sao họ không chấp nhận một chế độ bảo hiểm giống như giới lao động ở các nước Âu Mỹ?
Thứ nhất, vì tiền mất giá với nạn lạm phát kinh khủng. Rút được tiền ra ngay chắc chắn tốt hơn là gửi cho cái quỹ của nhà nước, chờ năm, mười năm sau mới được rút, dù nó hứa sẽ sinh lợi. Thứ hai, quỹ bảo hiểm xã hội nằm trong tay đảng cộng sản thì gửi tiền cho nó giữ cũng giống như trao trứng cho ác. Cả cái đảng Cộng sản là một đảng mafia. Đảng mafia ở các nước khác chỉ khai thác các sòng bài, các lầu hồng hay buôn lậu. Đảng Cộng sản Việt Nam khai thác tất cả tài nguyên của đất nước. Trong đó ít người để ý tới tiền tiết kiệm của người dân trong các ngân hàng, tiền đóng vào các quỹ ý tế, xã hội, hưu bổng của dân. Những thứ quỹ này là “món bở” lớn nhất, do Nguyễn Tấn Dũng nắm trong tay, toàn quyền sử dụng và chia chác.
Bình thường, người dân Việt Nam không để ý tới những thứ quỹ như vậy, vì không thấy chúng can dự trực tiếp tới đời sống hàng ngày của mình. Nhưng trong tay bọn tham quan thì đó là những kho vàng mà chúng là những kẻ được đảng cộng sản trao cho hết chìa khóa, ha hồ mở cửa chia chác với nhau. Năm ngoái, trong khi quốc hội bù nhìn thảo luận về dự luật bảo hiểm xã hội mới, nhiều đại biểu có lương tâm đã tố cáo ban quản trị quỹ đem tiền đầu tư vào những nơi khả nghi, nhiều rủi ro. Người dân có thể nổi cơn bất bình khi thấy một việc xây cây cầu hay một con đường bị rút ruột. Họ có thể tức giận khi thấy công ty Vinashin làm mất hàng tỷ mỹ kim trong mấy năm, nợ như chúa Chổm phải lấy công quỹ trả. Mà tiền bạc chạy đi đâu không ai biết! Nhưng rất ít người nhìn thấy một đạo luật thay đổi quỹ bảo hiểm xã hội cũng có thể giúp bọn mafia kiếm hàng tỷ đô la, kiếm đều đều từ năm này sang năm khác! Vai chính trong truyện và phim God Father (Bố Già) đã nói về anh con rể luật sư: “Một tay sát thủ cầm súng không bằng một thằng sách cặp biết dùng luật.”
Nhưng anh chị em công nhân Pou Yuen đã nhìn ra, và đã phản kháng. Bố Già Nguyễn Tấn Dũng chịu thua. Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu đám nghị gật phải họp nhau sửa lại điều 60 trong đạo luật, cho phép người lao động có thể rút tiền ra một lần chứ không phải chờ đến lúc về hưu.
Điều đáng chú ý là anh chị em công nhân Pou Yuen không đòi hỏi những quyền lợi trước mắt, nhưng đã nhìn xa. Họ buộc nhà nước cộng sản phải thay đổi cả một đạo luật. Từ trước đến nay chưa một cuộc vận động nào ở nước Việt Nam đạt được một mục tiêu như vậy. Điều này có ý nghĩa chính trị rất lớn.
Cho nên Luật Sư Lê Thị Công nhân nhận xét: “Đây là một bước tiến đáng mừng của người công nhân lao động. Họ đã nhận thức cao và thái độ ứng xử rất tích cực. Phải nói rằng họ đã bắt đầu quan tâm hơn đến những vấn đề chính trị. Chính trị là làm luật mà! Các công nhân biết xuống đường ngay khi có những thay đổi từ bên trên; chứ không đợi cho đến khi nó trực tiếp ảnh hưởng đối với cá nhân của từng người.”
Trong vụ đình công vừa qua, chúng ta còn thấy thái độ đồng tình của ban giám đốc và chủ nhân xí nghiệp Pou Yuen. Các công ty đặt hàng với Pou Yuen như Nike và Adidas cũng vậy. Họ đã chấp nhận cho 70,000 công nhân ngưng việc, biểu tình trong khuôn viên xí nghiệp suốt mấy ngày trước khi tràn ra đường. Giới tư bản, giới lao động, và tầng lớp quản lý chuyên nghiệp đều là nạn nhân của một đảng mafia, đều bị chúng nã tiền hối lộ, sách nhiễu, bóc lột như nhau! Đây là lúc có thể cất lời kêu gọi mọi người cùng đoàn kết chống một kẻ thù chung, là đám cướp ngày!
Đồng bào xã Vĩnh Tân, Bình Thuận chắc cũng đã theo dõi cuộc tranh đấu của công nhân hãng Pou Yuen. Thành công của anh chị em công nhân Pou Yuen cũng giống như kết quả mà dân Hà Nội đã đạt được khi ngăn cản kế hoạch “ăn cây” của băng đảng tay chân Nguyễn Phú Trọng. Mỗi cuộc phản kháng thành công sẽ kích thích cho mọi người ý thức về các quyền lợi của chính mình đã bị đảng cộng sản tước đoạt. Rất mừng thấy khí thế của dân Việt Nam đang lên, đảng Cộng sản đang lùi từng bước một.
Lá vàng rơi
"Lắng nghe lá vàng rơi nhẹ vào tim
Chốn xưa vắng người vẫn còn mình em
Dòng đời buồn trôi không nhịp nối,
Tình người xa xôi trên ngàn lối
Em chờ anh về anh ơi !"
:-)
samedi 18 avril 2015
(Cứu) Thế Thảo (4)
PLS : Anh phóng viên ảnh kể chuyện khéo quá, làm mọi người lại tưởng ông Thế Thảo cứ thấy gỗ là thay, là đốn, là cướp !
Thông báo cho anh phóng viên ngu như bò biết là đất công thì nhân dân không được phép sử dụng, trồng cây bừa bãi. Ở bên Pháp mà làm vậy là họ đốn luôn, còn nếu có để mọc, thì cây cũng thuộc về của công. Chứ không thì ai cũng ra đường trồng cây trồng rau rồi thu hoạch tranh cướp nhau chí chóe à? Ai mà phân xử được? Hồi tôi ở Grenoble, thường hay ăn quả vả trước nhà, vì nó thuộc về công cộng, vả ngon cực, sau này không thấy quả vả nào ngon như thế nữa. Có một ông già hàng xóm cứ thấy tôi hái vả là mặt mày sưng sỉa, nói rằng đó là vả của ổng, vì do ổng trồng, trước đây là mọc trong vườn của ổng, sau này phường trưng dụng đất làm parking, ổng không chịu, nhưng bị cưỡng chế, ổng hậm hực lắm. Nhưng hàng xóm thì bảo tôi là cứ ăn đi, vì bây giờ đất ấy là đất công, nên quả vả mọc ra là vả công, không thuộc về ổng nữa. Thế là tôi cứ ăn, ổng nhìn tôi tôi nhìn lại ! Mà không ăn thì chim nó cũng ăn, quả nhiều như vậy, ăn làm sao hết, chính ổng cũng ăn ớn óc ra, chỉ là thấy mình ăn thì tiếc, đúng là một lão già bủn xỉn !
Cho nên ông Thế Thảo ơi, sưa mọc trên đất công thì ông cứ việc sung vào công quỹ, tên nào muốn trồng thì cứ trồng ở trong vườn nhà hắn, đừng có nhập nhằng trồng ở đất công, mất ráng chịu, còn phạt thêm ấy !
Hà nội: GỖ SƯA DÂN TRỒNG, NHƯNG ÔNG NGUYỄN THẾ THẢO ĐÒI ĂN
Gỗ sưa dân trồng, chính quyền đòi bán
An Tân
Báo Lao động- Số 88 ngày 18/04/201
Dù Bộ NNPTNT xác nhận gỗ sưa tại thôn Phụ Chính (xã Hòa Chính, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) do dân trồng và được quyền bán nhưng UBND TP.Hà Nội lại can thiệp khi chính quyền giữ gỗ của thương lái và phong tỏa hơn 20 tỉ đồng tiền bán gỗ của dân.
Ngày 17.4, ông Hoàng Minh Hiến - Chánh Văn phòng UBND huyện Chương Mỹ - đã có buổi làm việc người dân thôn Phụ Chính về việc người dân đòi chính quyền phải trả lại gỗ sưa cho dân. Do người dân kéo đến quá đông, ông Hiến chỉ tiếp được 20 phụ lão, hàng chục người khác được hướng dẫn sang trụ sở tiếp công dân của huyện để làm việc. Theo hồ sơ, cộng đồng dân cư thôn Phụ Chính có trồng nhiều cây sưa trên đường liên thôn trước đền Đức Thánh Nhì vào khoảng năm 1880. Nhiều năm trước, người dân đốn sưa để sửa đình, chùa, một số làm củi và còn chừa lại 2 gốc. Ngày 13.9.2010, mưa bão lớn làm một số cành cây sưa bị gãy nên cộng đồng thu gom và tổ chức bán số gỗ tận thu trên để lấy kinh phí xây dựng lại chùa, đền thờ, công trình văn hóa cộng đồng thôn. Quá trình tận thu, người dân thôn Phụ Chính căn cứ vào văn bản số 3419 ngày 12.12.2007 của Bộ NNPTNT về việc khai thác, vận chuyển cất giữ gỗ rừng trồng nhóm 1A: “Trường hợp tổ chức, cộng đồng, hộ gia đình, cá nhân tự bỏ vốn đầu tư cây trồng trong vườn, trồng phân tán thì chủ lâm sản tự quyết định việc khai thác”.
Ngày 18.10.2010, UBND xã Hòa Chính xác nhận nguồn gốc lâm sản được khai thác tận thu từ cây trồng phân tán. Hạt Kiểm lâm Chương Mỹ cũng kiểm tra và xác nhận đây là gỗ do cộng đồng thôn quản lý nên làm lý lịch lâm sản, đóng búa cho gỗ để dân bán đấu giá. Sau khi đầy đủ thủ tục, người dân thôn Phụ Chính xin ý kiến UBND xã, đồng thời thông báo rộng rãi để bán đấu giá trong thời gian kéo dài một tháng. Nhiều lái gỗ đã tham gia đấu giá và ông Dương Văn Thái (ngụ Thanh Bình, Đồng Kị, Từ Sơn, Bắc Ninh) trúng đấu giá 2,506 m3 với số tiền 20,5 tỉ đồng. Sau khi ông Thái thanh toán, cộng đồng dân cư gửi tiền vào 10 cuốn sổ tiết kiệm, còn ông Thái thì nhận gỗ chở về. Khi ông Thái đang vận chuyển gỗ thì Công an huyện Chương Mỹ kiểm tra xe. Dù ông xuất trình đầy đủ giấy tờ nhưng công an vẫn tạm giữ phương tiện và gỗ đồng thời phong tỏa toàn bộ số tiền bán gỗ mà cộng đồng thôn Phụ Chính đang đứng tên để tiến hành điều tra xác minh làm rõ vụ việc mua bán vận chuyển gỗ sưa.
Ngày 5.5.2011, Công an Hà Nội có Công văn 2065/PC46-Đ9 gửi Tổng cục Lâm nghiệp xin ý kiến xử lý số gỗ. Ngày 25.5.2011, ông Hà Công Tuấn - Phó Tổng cục trưởng - có văn bản khẳng định, số gỗ sưa này là cây trồng phân tán, do cộng đồng thôn Phụ Chính quản lý, chăm sóc, bảo vệ thì việc khai thác, sử dụng do cộng đồng thôn tự quyết định, báo cáo UBND xã Hòa Chính kiểm tra xác nhận (theo hướng dẫn của Bộ NNPTNT). Dù Tổng cục Lâm nghiệp đã trả lời cụ thể số gỗ này do dân tự quyết nhưng việc “xác minh” của Công an Hà Nội cũng mất gần 30 tháng. Mãi đến ngày 26.3.2013, cơ quan công an mới ra quyết định không khởi tố vụ án hình sự số 78/03/2013 vì không có hành vi phạm tội. Tuy nhiên, cả gỗ lẫn tiền vẫn bị phong tỏa.
Mất tiền mất gỗ, ông Thái và cộng đồng dân cư thôn Phụ Chính liên tục kéo kiện đông người, yêu cầu UBND TP.Hà Nội trả lại gỗ và tiền cho dân. Tuy nhiên, sự việc không được giải quyết dứt điểm. Đến ngày 31.3.2015, ông Nguyễn Thế Thảo - Chủ tịch UBND TP.Hà Nội - ký Công văn số 86 chỉ đạo giao toàn bộ số gỗ sưa trên cho UBND huyện Chương Mỹ để bán đấu giá và số tiền thu được nộp vào ngân sách huyện. Trao đổi với phóng viên, ông Hoàng Minh Hiến - Chánh Văn phòng UBND huyện Chương Mỹ - cho biết, người dân thôn Phụ Chính đã yêu cầu huyện phải tạm dừng đấu giá và xem xét lại nguồn gốc gỗ. “Hiện TP đã giao gỗ về huyện và yêu cầu huyện tổ chức đấu giá trước ngày 25.4.2015. Việc dân bức xúc chúng tôi phải ghi nhận, nhưng vẫn thực hiện theo chỉ đạo của cấp trên” - ông Hiến nói.
Ông Vũ Viết Binh - nguyên Phó Chánh án TAND tỉnh Hà Tây (cũ), người tham gia khiếu nại đòi gỗ - bức xúc: “ Chúng tôi quyết liệt khiếu nại vì theo quy định của pháp luật, số gỗ này thuộc quyền định đoạt của dân, không liên quan gì đến UBND TP.Hà Nội. Nếu không trả tiền cho dân, trả gỗ cho thương lái, chúng tôi sẽ kiện ra tòa”. Theo ông Vũ Văn Tuyến - Trưởng thôn Phụ Chính - ngoài 2 gốc sưa trồng ven đường, người dân còn trồng rải rác hàng chục gốc sưa khác trên đất nhà. Với cách xử lý của TP.Hà Nội, nhiều người hoang mang không biết khi nào thì chính quyền đòi quản lý và bán đấu giá.
vendredi 17 avril 2015
Ngày sau sẽ ra sao ?
"Người đi xây tương lai, dấu tâm tư thương ai
như gió đưa mây che trăng khuất đêm dài..."
Inscription à :
Articles (Atom)
