mardi 8 octobre 2013
lundi 7 octobre 2013
Anh hùng
( Họa bài "Vĩnh biệt tướng Giáp" của bác HY)
Trong trời đất tinh hoa phảng phất
Hòa hợp nên tạo những anh hùng
Khi cơn khói lửa chập chùng
Ra tay cứu độ muôn trùng chúng sinh
Thủa vận nước trải cơn giông tố
Phận má đào bao bậc nữ nhi
Cưỡi gió mạnh, đạp kình ngư
Dạy voi đánh giặc, anh thư hào hùng
Trần Hưng Đạo Nguyên Mông khiếp vía
Tư Hãn thua hào khí Đông A
Quang Trung lừng lẫy sơn hà
Thương ôi Nguyễn Trãi oan lòa núi sông
Thì nay có Thái bình Đại tướng
Trải bách niên chí hướng vẹn nguyên
Non sông như đã ước nguyền
Thu về một cõi, phúc bền ngàn thu
Hào kiệt vẫn cùng nhau nối bước
Nhân tài chung gánh vác tương lai
Một vầng trăng lạnh đêm dài
Một tình ấm áp mang hoài trong tim.
samedi 5 octobre 2013
Quốc tang cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Lá vàng lá rụng, sự xoay vần tự nhiên, muôn loài không ai cưỡng được, bác Tô Hoài đã nói vây. Mong ngài Đại tướng về với đất phù hộ độ trì cho đất nước của chúng ta. Hy vọng ngài nằm ở Quảng Bình chặn đường không cho các bác Trung Hoa vào khai thác bô xít. Tôi cũng mong chúng ta cho Bác Hồ về với đất, để Bác được mát mẻ mà phù hộ con cháu, chứ cứ đem xác Bác ướp hoài như thế Bác cũng khổ.
Báo Pháp nói rằng lãnh đạo ta rất lúng túng vì không ưa tướng Giáp, cho nên chậm trễ trong việc tuyên bố quốc tang cho ổng. Hầu hết các bài đều nói về việc con đường chính trị của tướng Giáp bị bẻ gãy, rằng ông Lê Duẩn đã tìm cách gạt ông Giáp ra và gởi ông ấy sang Đông Âu khi đánh trận Mậu Thân. Nhưng chắc bác Duẩn đã học ngay được bài học cho nên lại đưa bác Giáp trở về, đánh đổ Sài Gòn rồi lại gạt bác Giáp ra. Xem vậy thì các bác Việt Kiều chắc cũng không ưa tướng Giáp.
Tôi thì quan tâm đến cuộc đời cá nhân của ông ấy. Vợ trẻ của ông ấy bị Pháp giết, cả cha và anh em nữa, tất nhiên là ông ấy không thể tha cho người Pháp được. Chắc cũng vì thế mà ông ấy không bao giờ đặt chân đến Pháp. ( Nhưng người Pháp rất ngạc nhiên là ông ấy lại nói tiếng Pháp tốt đến thế, thì ông ấy giải thích là mỗi tối ông ấy đọc một trang tiếng Pháp. Đấy là một lời khuyên rất hay cho việc học ngoại ngữ ạ.)
Nhưng cũng có thể là tướng Giáp không dám đặt chân sang Pháp, vì ông ấy đã cho các bạn Pháp một cú đau quá, là cái trận Điện Biên Phủ ấy. Nhưng khi đọc lại lịch sử, thì thấy hồi ấy các bác Pháp cũng gửi sang xứ Đông Dương toàn những thành phần thấp kém của xã hội, sang đấy đè đầu cưỡi cổ dân ta, làm toàn những chuyện độc ác, ngu ngốc, thì đúng là không ai chịu được thật. Thế cho nên tự do độc lập cũng là chính đáng phải không ạ? Và tướng Giáp vẫn luôn là một vị anh hùng trong tim tôi.
ĐẠI TƯỚNG VỀ VỚI BÁC HỒ
ĐẠI TƯỚNG VỀ VỚI BÁC HỒ
Từ lúc cháu còn bé thơ
Đã được nghe từ ông Ngoại
Một người lính từng đánh đồi A1
Trầm ngâm kể chuyện Điện Biên…
Đã được nghe từ ông Ngoại
Một người lính từng đánh đồi A1
Trầm ngâm kể chuyện Điện Biên…
Những người lính đến từ trăm miền
Mà lòng luôn một hướng
Năm mươi năm sau khi nhắc từ “Đại tướng”
Ánh mắt vẫn rưng rưng….
Mà lòng luôn một hướng
Năm mươi năm sau khi nhắc từ “Đại tướng”
Ánh mắt vẫn rưng rưng….
Sự kính phục người Tổng Tư lệnh chiến trường
Thấm đẫm từng kỷ niệm
Câu chuyện Điện Biên – câu chuyện Đất Nước
Tin theo Bác… là đi…
Thấm đẫm từng kỷ niệm
Câu chuyện Điện Biên – câu chuyện Đất Nước
Tin theo Bác… là đi…
Để ngày nay giữa thủ đô Hoa Kỳ
Khi cháu giới thiệu mình là con dân Đất Việt
Các bạn Pháp, Algeria, Ghana hay Mozambique…
“Oh, Vietnam – Vo Nguyen Giap – Dien Bien!”
Khi cháu giới thiệu mình là con dân Đất Việt
Các bạn Pháp, Algeria, Ghana hay Mozambique…
“Oh, Vietnam – Vo Nguyen Giap – Dien Bien!”
Một cuộc đời cống hiến vẹn nguyên
Cho cái tên Việt Nam được ngang hàng thế giới
Không vương bụi trần, không màng tên tuổi
Đại tướng là thanh tao…
Cho cái tên Việt Nam được ngang hàng thế giới
Không vương bụi trần, không màng tên tuổi
Đại tướng là thanh tao…
Hôm nay Đại tướng về với Bác
Tên Người hòa vào nước non
Một cuộc đời vì Dân tộc
Bất tử trong lòng cháu con…
Quang Anh (từ Philadelphia - Hoa Kỳ)
Tên Người hòa vào nước non
Một cuộc đời vì Dân tộc
Bất tử trong lòng cháu con…
Quang Anh (từ Philadelphia - Hoa Kỳ)
http://ione.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/gioi-tre-tuong-nho-dai-tuong-vo-nguyen-giap-2890519.html
2.
NGHE chuông chùa vọng nơi xa
TIN buồn cụ đã rời xa nhân tình
ĐẠI ơn đất nước ghi hình
TƯỚNG tài dân tộc đậm tình nghĩa nhân
TỪ tốn ăn ở ân cần
TRẦN gian mấy tướng sống gần ruộng nương
CHÚNG ta nguyện mãi noi gương
CON người nhân hậu tình thương đậm đà
ĐAU sao đại tướng như cha
XÓT sao đại tướng như là tiên nhân
BẦN hàn chiến đầu quên thân
THẦN tốc táo bạo ắt gần thành công
TIẾC người biên phủ trên không
THƯƠNG người thủ lĩnh chiến công lẫy lừng
TIN buồn cụ đã rời xa nhân tình
ĐẠI ơn đất nước ghi hình
TƯỚNG tài dân tộc đậm tình nghĩa nhân
TỪ tốn ăn ở ân cần
TRẦN gian mấy tướng sống gần ruộng nương
CHÚNG ta nguyện mãi noi gương
CON người nhân hậu tình thương đậm đà
ĐAU sao đại tướng như cha
XÓT sao đại tướng như là tiên nhân
BẦN hàn chiến đầu quên thân
THẦN tốc táo bạo ắt gần thành công
TIẾC người biên phủ trên không
THƯƠNG người thủ lĩnh chiến công lẫy lừng
3.
TƯỚNG và quân lớn mạnh bởi kết đoàn.
VÕ học trí cao anh tài cứu quốc.
NGUYÊN khí thịnh suy vận nước là đây.
GIÁP trận chiến công vang khắp toàn cầu.
KÍNH già thương trẻ sáng ngời đạo đức.
YÊU mến vì dân suốt đời tận tụy
TRƯỜNG kỳ kháng chiến sử ghi huyền thoại.
THỌ với non sông mãi lưu danh.
VÕ học trí cao anh tài cứu quốc.
NGUYÊN khí thịnh suy vận nước là đây.
GIÁP trận chiến công vang khắp toàn cầu.
KÍNH già thương trẻ sáng ngời đạo đức.
YÊU mến vì dân suốt đời tận tụy
TRƯỜNG kỳ kháng chiến sử ghi huyền thoại.
THỌ với non sông mãi lưu danh.
Ôi tướng Giáp !
http://www.lemonde.fr/disparitions/article/2013/10/04/le-general-giap-heros-de-l-independance-vietnamienne-est-mort_3490198_3382.html
Trên trang nhất báo Le Monde ngày hôm qua có đăng bài rất hay về Đại tướng V.N.Giáp : "Tướng Giáp anh hùng độc lập Việt Nam đã chết", ăn đứt các bài của báo ta. (Và vẫn còn tiếp tục nhiều bài nữa trên các báo Pháp).
Có một đoạn kể là khi đã chuẩn bị tấn công Điện Biên Phủ (dự tính là ngày 25/1/1954), đến phút cuối cùng, tướng Giáp cho hoãn lại 24h, rồi quyết định rút quân và pháo ra. Để chờ cho đến khi nghe trên đài tướng Navarre nói rằng là cơn thủy triều Việt Minh đang bất động, thì ông ấy mới tấn công (ngày 23/3 ? -13/3).
Một sự kiện nữa là khi nghe ông N.V.Thiệu ra lệnh cho tướng Ngô Quang Trưởng tử thủ ở Đà nẵng, thì tướng Giáp đoán rằng ông này sẽ rút lui theo đường biển, và hỏi ông chỉ huy trưởng sư đoàn 312 xem tướng Trưởng sẽ cần bao nhiêu ngày để làm điều đó? "Ít nhất là 3 ngày", thế là tướng Giáp ra lệnh đánh Đà nẵng sau 3 ngày.
Hihi, đánh nhau mà biết hết ruột gan người ta như thế thì ai mà không thua ông cho được, tướng Giáp ơi? Nhưng mà ngài đánh bao nhiêu trận, giết bao nhiêu người như thế, thì sợ rằng đức độ của chúng ta cũng tổn thất nhiều.
Riêng tôi thì có một giả thuyết ngày càng lớn mạnh là người ta trở nên thông minh nhạy cảm đặc biệt khi người ta nói ít nhất là hai ngôn ngữ trở lên. Có một cái điều gì đấy nó thay đổi trong chúng ta, có thể đơn giản là vì chúng ta phải cố gắng để hiểu con người của hai dân tộc. Tướng Giáp là người như vậy. Và nếu các bạn để ý thì sẽ thấy là sinh viên VN ra nước ngoài học giỏi hơn trong nước, có thể có nhiều yếu tố khác, nhưng rõ ràng là, khi ra nước ngoài, ta phải học ngoại ngữ. Thời của ông Giáp, có rất nhiều người tài giỏi hơn sau này, hầu hết các vị ấy đều nói tiếng Pháp rất rành. Suy ra là, các bác bên ngành Giáo dục ơi, chúng ta phải đặc biệt coi trọng việc dạy ngoại ngữ.
Các bạn Pháp còn nói rằng là tuy thua trận Điện Biên Phủ, các bạn ấy vẫn rất yêu Việt Nam, vì các bạn Việt Nam rất hiền không bao giờ giết quân Pháp để trả thù vặt, như các bạn Hồi giáo khác. Nghe các bạn ấy nói vậy, tôi thấy cũng đúng thật, và tôi rất tự hào về dân VN mình, cho dù chúng ta còn nhiều mặc cảm như là chúng ta tham lam, láu cá, mọi rợ, vv. Chỉ tiếc là, yêu nhau như thế, thế mà cuối cùng thế nào, lại phải xa nhau.
Trên trang nhất báo Le Monde ngày hôm qua có đăng bài rất hay về Đại tướng V.N.Giáp : "Tướng Giáp anh hùng độc lập Việt Nam đã chết", ăn đứt các bài của báo ta. (Và vẫn còn tiếp tục nhiều bài nữa trên các báo Pháp).
Có một đoạn kể là khi đã chuẩn bị tấn công Điện Biên Phủ (dự tính là ngày 25/1/1954), đến phút cuối cùng, tướng Giáp cho hoãn lại 24h, rồi quyết định rút quân và pháo ra. Để chờ cho đến khi nghe trên đài tướng Navarre nói rằng là cơn thủy triều Việt Minh đang bất động, thì ông ấy mới tấn công (ngày 23/3 ? -13/3).
Một sự kiện nữa là khi nghe ông N.V.Thiệu ra lệnh cho tướng Ngô Quang Trưởng tử thủ ở Đà nẵng, thì tướng Giáp đoán rằng ông này sẽ rút lui theo đường biển, và hỏi ông chỉ huy trưởng sư đoàn 312 xem tướng Trưởng sẽ cần bao nhiêu ngày để làm điều đó? "Ít nhất là 3 ngày", thế là tướng Giáp ra lệnh đánh Đà nẵng sau 3 ngày.
Hihi, đánh nhau mà biết hết ruột gan người ta như thế thì ai mà không thua ông cho được, tướng Giáp ơi? Nhưng mà ngài đánh bao nhiêu trận, giết bao nhiêu người như thế, thì sợ rằng đức độ của chúng ta cũng tổn thất nhiều.
Riêng tôi thì có một giả thuyết ngày càng lớn mạnh là người ta trở nên thông minh nhạy cảm đặc biệt khi người ta nói ít nhất là hai ngôn ngữ trở lên. Có một cái điều gì đấy nó thay đổi trong chúng ta, có thể đơn giản là vì chúng ta phải cố gắng để hiểu con người của hai dân tộc. Tướng Giáp là người như vậy. Và nếu các bạn để ý thì sẽ thấy là sinh viên VN ra nước ngoài học giỏi hơn trong nước, có thể có nhiều yếu tố khác, nhưng rõ ràng là, khi ra nước ngoài, ta phải học ngoại ngữ. Thời của ông Giáp, có rất nhiều người tài giỏi hơn sau này, hầu hết các vị ấy đều nói tiếng Pháp rất rành. Suy ra là, các bác bên ngành Giáo dục ơi, chúng ta phải đặc biệt coi trọng việc dạy ngoại ngữ.
Các bạn Pháp còn nói rằng là tuy thua trận Điện Biên Phủ, các bạn ấy vẫn rất yêu Việt Nam, vì các bạn Việt Nam rất hiền không bao giờ giết quân Pháp để trả thù vặt, như các bạn Hồi giáo khác. Nghe các bạn ấy nói vậy, tôi thấy cũng đúng thật, và tôi rất tự hào về dân VN mình, cho dù chúng ta còn nhiều mặc cảm như là chúng ta tham lam, láu cá, mọi rợ, vv. Chỉ tiếc là, yêu nhau như thế, thế mà cuối cùng thế nào, lại phải xa nhau.
jeudi 3 octobre 2013
Thương hoài ngàn năm
Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi
Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai
Trăng khuyết rồi có khi đầy
Ngăn cách rồi cũng xum vầy
Mây bay bay hoài ngàn năm
Lòng như con thuyền đổ bến tình yêu
Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo
Ai đó dù có hững hờ, ai đó dù đã âm thầm
Ra đi ôm trọn niềm thương
Thương hoài ôi ngàn năm còn nhớ
đá mòn mà tình có mòn đâu
Tình đầu là tình cuối người ơi
Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi
Thời gian âm thầm như nước về khơi
Lòng trót yêu người tình khó đổi thay
Hoa thắm rồi có khi tàn,
Tình ấy chỉ đến một lần
Tâm tư thương hoài ngàn năm
mardi 1 octobre 2013
Núi thần - Về thời gian (12)
Th. Mann thích thú với vai trò của mình là một người kể chuyện toàn tri, biết hết mọi sự kiện, suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật (nhưng tự giới hạn mình ở chỗ ông không phải là toàn năng, chẳng hạn như ông cho rằng mình không thể can thiệp vào số phận của nhân vật), và ông tự cho phép mình thỏa sức tung hứng với thời gian truyên.
Để mở đầu, ông nói rằng câu chuyện này đã xảy ra từ rất lâu rồi, và trên thực tế, thì chúng ta nhớ rằng tiểu thuyết này được viết từ khoảng 1912-1923, tức là xung quanh cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Truyện kết thúc khi HC ra trận tham gia vào cuộc chiến tranh này, như vậy thì câu chuyện thực ra chỉ là rất mới đây thôi, và cũng hoàn toàn có thể như là nó đã rất xa. Đây cũng là một phong cách đặc biệt của Th. Mann khi xuyên suốt tác phẩm của mình, ông không ngừng dùng phép châm biếm (ironie) một cách phi thường để khiến cho ngay cả những người đọc cự phách cũng khó tránh khỏi rơi vào bẫy.
Trong truyện, ông cũng phân biệt "thời gian của người" (le temps humain) với "thời gian" bình thường (le temps). Như vậy thời gian mà chúng ta ý thức được là thời gian của người, chứ không phải thời gian thực sự. Thời gian thực sự thường lẩn khuất, và chỉ đôi khi lộ ra trong sự thay đổi của tự nhiên, như khi HC ngắm những bông hoa nở theo mùa và biết là thời gian đã trôi qua. Nhưng tự nhiên đôi khi cũng lẫn lộn, ở cái xứ trên cao này, như là tuyết có thể rơi vào mùa hè, trong khi mà giữa mùa thu lạnh giá, đôi khi lại có những ngày nắng nóng rực rỡ. Chỉ những bông hoa bé nhỏ là ít khi nhầm lẫn. Và cả cái chết, khi nó nhắc nhở chúng ta một cách mạnh mẽ và tàn bạo, rằng thời gian thực sự của chúng ta không phải đã và đang trôi qua, mà là sắp đến.
Để mở đầu, ông nói rằng câu chuyện này đã xảy ra từ rất lâu rồi, và trên thực tế, thì chúng ta nhớ rằng tiểu thuyết này được viết từ khoảng 1912-1923, tức là xung quanh cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Truyện kết thúc khi HC ra trận tham gia vào cuộc chiến tranh này, như vậy thì câu chuyện thực ra chỉ là rất mới đây thôi, và cũng hoàn toàn có thể như là nó đã rất xa. Đây cũng là một phong cách đặc biệt của Th. Mann khi xuyên suốt tác phẩm của mình, ông không ngừng dùng phép châm biếm (ironie) một cách phi thường để khiến cho ngay cả những người đọc cự phách cũng khó tránh khỏi rơi vào bẫy.
Trong truyện, ông cũng phân biệt "thời gian của người" (le temps humain) với "thời gian" bình thường (le temps). Như vậy thời gian mà chúng ta ý thức được là thời gian của người, chứ không phải thời gian thực sự. Thời gian thực sự thường lẩn khuất, và chỉ đôi khi lộ ra trong sự thay đổi của tự nhiên, như khi HC ngắm những bông hoa nở theo mùa và biết là thời gian đã trôi qua. Nhưng tự nhiên đôi khi cũng lẫn lộn, ở cái xứ trên cao này, như là tuyết có thể rơi vào mùa hè, trong khi mà giữa mùa thu lạnh giá, đôi khi lại có những ngày nắng nóng rực rỡ. Chỉ những bông hoa bé nhỏ là ít khi nhầm lẫn. Và cả cái chết, khi nó nhắc nhở chúng ta một cách mạnh mẽ và tàn bạo, rằng thời gian thực sự của chúng ta không phải đã và đang trôi qua, mà là sắp đến.
Inscription à :
Articles (Atom)