mardi 27 mai 2014

Về Trung Quốc và trí tuệ

 
http://www.doisongphapluat.com/tin-tuc/su-kien-hang-ngay/phu-van-lau-o-hue-bi-sap-a33053.html

Trước đây tôi cứ nghĩ rằng vấn đề lớn nhất của TQ là ngôn ngữ của họ khó quá, khiến dân họ mù chữ rất đông, ngu ngốc, tàn bạo, nên mới ra nông nỗi thế !

Bây giờ tôi vẫn nghĩ vậy, nhưng còn nghĩ ra thêm nhiều điều nữa.

Vì cái sự ngu ngốc của họ, nên họ đẻ con rất nhiều, nuôi không nổi, nên lại càng nghèo thêm, nặng gánh cho chính mình, nặng gánh cho cả thế giới. Dân nào thì lãnh đạo ấy. Mới đây tôi mới được biết rằng, ở nước họ thậm chí dân chúng không được xem các kênh truyền hình nước ngoài. Ôi giời, báo đã chả đọc được, hóa ra TV cũng không được xem nữa, thảo nào mà họ chẳng ngu dốt.

Bây giờ ông Tập Cận Bình, vua của lũ dốt, ông ấy phải làm thế nào để nuôi dân của ổng bây giờ? Thì đi ăn cướp chứ còn làm sao nữa? Bây giờ nghe nói quân đội đang tập trung ở biên giới, phải mà đánh nhau, là mình giúp cho họ giảm bớt dân số đấy. Nhưng chẳng lẽ dân Việt Nam ta cứ chịu đời đời thất đức như thế hay sao?

Các bác trí thức vắt óc suy nghĩ hiến kế tránh chiến tranh đi chứ? Mới đây tôi nghe nói cái Phu Văn Lâu bị sập một góc chứa sách vở do mối mọt (hình như đã sửa lại rồi), là tôi đoán giới trí thức của ta chắc có vấn đề. Tôi gợi ý cho các bác này : thứ nhất là, trí thức thì phải bất vụ lợi, thứ hai là, phải hội nhập quốc tế, tức là tính toán cái gì lợi cho mình, thì cũng phải lợi cho quốc tế.

Giàn khoan, Hoàng Sa và đảo Gạc Ma

 
 http://giaothongvantai.com.vn/thoi-su-xa-hoi/201405/gian-khoan-cua-trung-quoc-gay-mat-an-ninh-luong-hanh-hai-quoc-te-482372/

Việt Nam đang sôi lên sùng sục đòi Trung Quốc rút cái giàn khoan ra, nhưng theo tôi đấy không phải là vấn đề, cứ để nó đấy. Chúng ta cứ cho tàu vây quanh nó là được. Các bác nên dồn sức vào việc khác quan trọng hơn.

Tôi muốn chúng ta lấy lại Hoàng Sa và đảo Gạc Ma, và chúng ta có lý do để kiện vì TQ đã dùng vũ lực chiếm các đảo này. Tôi cũng muốn lấy lại đảo Ba Bình lắm, nhưng thôi chừng nào mà Đài Loan chưa trở thành TQ thì cũng không sao, còn khi nào họ hợp nhất với nhau thì chắc TQ cũng không còn tồi tệ như hiện nay nữa. Nói chung là, biển Đông sẽ bị giằng co, tranh giành giữa các nước nhỏ với nhau, như vậy cũng là hợp lý, và tôi cho là Philippines cũng xứng đáng có được vài cái đảo chứ! Nói chung tranh chấp hòa bình thì không phiền gì tôi cả, nhưng trên giấy tờ, theo đúng luật pháp quốc tế, thì mình cứ khẳng định chủ quyền của mình.

Tôi cũng vẫn theo dõi tình hình Ukraine và thấy là cái lão khốn mới lên làm Tổng thống lão ấy vẫn muốn chiến tranh đánh giết nhau. Có một kẻ nào đấy rất cần chiến tranh giật dây ở đằng sau. Chứ lẽ ra lão ấy chỉ việc đình chiến mà lo xây dựng đất nước đi, để xem theo phương Tây thì có gì hay hơn không? Theo Tây mà giàu mạnh lên thì lúc ấy miền Đông lại muốn thống nhất với Ukraine ấy chứ? Nhưng mà rõ ràng là, xây dựng một đất nước giàu mạnh không hề dễ chút nào, và những kẻ ngu, thì chúng chỉ có một giải pháp duy nhất là giết người thôi. Cho nên các bác hãy kiên nhẫn một chút, đừng có vội đi theo vết xe đổ của Ukraine.

Châu Âu cũng nghèo, khó khăn gần chết, chứ có phải là con bò cái cho mọi người vắt sữa đâu? Mỹ cứ làm bộ giàu có, nhưng mà rõ ràng là, việc các nước đấu tranh dân chủ xong đều trở nên hỗn loạn, chính là do thiếu tiền. Lúc đấy thì Mỹ cũng hết tiền, chịu không thấu nữa, kệ cho các bác dân chủ tự đánh giết lẫn nhau. Những nước nào khá một chút, là Nhật và Đức, thì người dân của họ đều rất chăm chỉ, nghiêm túc, kỷ luật. Cho nên tôi cho rằng đầu tư vào con người vẫn là quan trọng nhất. Anh J. London anh ấy cứ xúi mình dân chủ đi, rồi các nước sẽ giúp Việt Nam. Cảm ơn nhé, nghe rất xúc động, nhưng mà trước tiên các nước hãy thử giúp Ukraine cho tôi xem nào?

lundi 26 mai 2014

Các chuyên gia quốc tế ủng hộ Việt Nam đưa vụ việc ra Tòa án quốc tế


PLS : Tôi ủng hộ việc kiện chung với Philippines, khi nào mình làm cái gì cùng với ai đấy, người ta sẽ rất có thiện cảm với mình.

Tôi cũng muốn đề nghị là ta làm 2 vụ kiện : Vụ thứ nhất là kiện Trung Quốc xâm phạm vùng biển Việt Nam với cái giàn khoan, vụ này ta làm cùng Philippines, nhân tiện học hỏi kinh nghiệm kiện tụng của họ ; Vụ thứ hai là kiện Trung Quốc đòi lại quần đảo Hoàng Sa (và đảo Gạc Ma nữa). Như vậy vụ kiện thứ 2 lớn hơn được chuẩn bị kỹ hơn.

Cho nên cái câu mà báo ta nói là "Nếu TQ không rút giàn khoan thì VN sẽ kiện" nó không có lọt tai tôi. Rút hay không rút thì ta vẫn cứ kiện. Cho nên TQ rút hay không rút giàn khoan thì tôi cũng không bận tâm, càng ở lâu càng tốn tiền, mà đằng nào thì ta cũng sẽ kiện. Nếu Trung Quốc rút giàn khoan, thì ta cho tàu giả bộ đuổi theo ngăn chặn chúng, biển của ta bộ muốn ở thì ở muốn đi thì đi hay sao? Bác nào không muốn kiện thì đuổi bác ấy về Trung Quốc. Chẳng có tình cảm với đạo đức gì ở đây cả, đừng có đem cái lý lẽ "bát nước đổ đi" ra đây. Kiện đây là kiện để bảo vệ công lý, nếu có yêu nhau thật thì cũng phải kiện để cho hai bên được công bằng, sau đấy có khi lại càng yêu nhau hơn.

 
 http://tinanninh.com/an-ninh-the-gioi/thiet-lap-nhieu-can-cu-quan-su-trung-quoc-tren-bien-dong

Các chuyên gia quốc tế ủng hộ Việt Nam đưa vụ việc ra Tòa án quốc tế


(Chinhphu.vn) - “Việt Nam cần đưa ra Tòa án quốc tế để thế giới biết Việt Nam đang nghĩ gì, lập luận của Việt Nam như thế nào, chứ không thể để một mình Trung Quốc nói theo ý họ được”, ý kiến của ông Jean-Vincent Brisset, cựu Tướng không quân của Pháp nay là Giám đốc Nghiên cứu của Viện Quan hệ quốc tế và Chiến lược Pháp (IRIS), tác giả của nhiều sách và nghiên cứu về Trung Quốc.
Ông Brisset nhận định: "Có thể Trung Quốc sẽ tìm cách phong tỏa vụ kiện. Nhưng hành động đó (việc đưa ra Tòa án quốc tế) vẫn rất quan trọng. Đây là chiến lược truyền thông cực kỳ quan trọng mà Việt Nam cần phải ý thức được. Việc này trước hết để cho chính các nước ASEAN thấy rằng đang có cách tiếp cận như thế nào với các tranh chấp trên Biển Đông để từ đó ASEAN phải thay đổi, tiếp đến là cho cộng đồng quốc tế thấy rõ đây là các tranh chấp".
Theo ông Brisset, ngoài con đường pháp lý, việc Việt Nam nên làm là tổ chức ngay một hội nghị gồm những nước ASEAN có liên quan đến tranh chấp Biển Đông như Philippines, Malaysia, Brunei hay kể cả Indonesia, để thống nhất với nhau cách thức phản ứng trước Trung Quốc. Các nước ASEAN cần hiểu rằng nếu bị tách riêng, không một nước nào trong khu vực đủ sức đương đầu lâu dài với Trung Quốc. Nếu họ nhận thức được tất cả đều sẽ thiệt hại thì sẽ phải cùng hành động. Ngoài ra, ông cho rằng Việt Nam cần thúc đẩy hơn nữa công tác tuyên truyền quốc tế, cho thế giới xem nhiều hơn những băng hình quay cảnh tàu Trung Quốc tấn công các tàu cảnh sát biển và ngư dân Việt Nam.
Ông Brisset phân tích, việc tạo ra sự cố giàn khoan trong thời điểm này là một phần trong tổng thể chiến lược của Trung Quốc nhằm kiểm soát toàn bộ Biển Đông. Họ đi từng bước một và vì họ ý thức được nguy cơ khi tấn công vào toàn bộ các nước ASEAN nên họ nhắm vào từng nước một, trước là Philippines, rồi bây giờ là Việt Nam, làm sao để cả ASEAN không có một phản ứng chung mạnh mẽ với họ.
Các nước trong khu vực phải nhìn thẳng vào thực tế rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục sự trỗi dậy này trong tương lai và sẽ hành động ngày một cứng rắn hơn. Đây là thực tế không được phép trốn tránh và càng đối mặt sớm với nó thì sẽ càng có nhiều cơ hội tạo được một sự cân bằng tương đối hơn trong quan hệ với Trung Quốc.
Cùng quan điểm trên, GS Jonathan London, chuyên gia về Việt Nam và Đông Nam Á tại Trường Đại học Hongkong cũng cho rằng, cách tốt nhất mà Việt Nam có thể sử dụng khi đề cập đến căng thẳng tại Biển Đông là tiếp tục cung cấp những bằng chứng cho thế giới thấy rõ thực trạng đang diễn ra trên biển là như thế nào, cũng như cho thế giới biết hành vi của phía Trung Quốc, đặc biệt là việc đưa tàu chiến đến khu vực này. Ông tin rằng dư luận thế giới sẽ nhìn nhận vấn đề một cách rõ ràng hơn về những gì đang diễn ra tại Biển Đông.
Phát biểu tại hội thảo ở Khoa Nghiên cứu Đông Á (IAO) của Đại học Sư phạm Lyon (Pháp) hôm 24/5, ông André Manras (tên tiếng Việt là Hồ Cương Quyết) cho rằng Việt Nam nên cùng Philippines đưa Trung Quốc ra tòa, “để ít nhất thì công chúng cũng thấy được Trung Quốc là hạng gì”. Viện dẫn các mốc lịch sử chính, ông Manras khẳng định Việt Nam hoàn toàn có thể chứng minh vùng biển có giàn khoan nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của mình. Hơn nữa, Việt Nam sẽ không đơn độc khi cả Hoa Kỳ và Pháp đều cảm thấy mình “mắc nợ” Việt Nam do di sản hai cuộc chiến tranh. Theo cách lý giải của người Pháp mang quốc tịch Việt Nam này, Trung Quốc đã “tranh thủ” thời điểm Pháp và Mỹ rút đi để dần chiếm các hòn đảo và vùng nước của Việt Nam.
Giáo sư Alan Boyle, thành viên Hội đồng Cố vấn luật pháp cho Philippines trong vụ kiện Trung Quốc nói: “Việc Bắc Kinh tham dự hay không không quan trọng. Với tư cách là thành viên của Công ước Liên Hợp Quốc (LHQ) về Luật Biển 1982 (UNCLOS), Trung Quốc có nghĩa vụ chịu phân xử bắt buộc cho bất kỳ tranh chấp nào liên quan đến cách diễn giải và áp dụng UNCLOS. Vụ kiện của Philippines, ít nhất là dưới luận điểm của nước này, cũng liên quan đến cách diễn giải và áp dụng UNCLOS. Phiên xử sẽ tiếp tục và đưa ra phán quyết bất luận Trung Quốc có tham dự hay không. Trung Quốc cũng không có quyền ngăn cản phiên xử diễn ra”. Giáo sư Boyle cho biết “phiên xử sẽ bắt đầu vào năm 2015 và từ đây tới đó vẫn còn rất nhiều thời gian cho  Việt Nam cân nhắc tham gia cùng Philippines khởi kiện Trung Quốc. Theo tôi, đó là giải pháp khả dĩ cho Việt Nam”.
Giáo sư Zachary Abuza, chuyên gia về Khoa học Chính trị và Đối ngoại khu vực Đông Á thuộc Đại học Simmons (Mỹ), cho rằng Trung Quốc sẽ mất rất nhiều nếu từ chối tham gia vụ kiện: “Bằng cách khởi kiện, Philippines đã cho thế giới thấy họ muốn giải quyết tranh chấp bằng phương thức hòa bình và con đường pháp lý. Bắc Kinh luôn ra rả nói về điều này, nhưng hành động của họ lại chứng tỏ điều ngược lại. Nếu Việt Nam theo đuổi một vụ kiện tương tự - bằng cách tự mình khởi kiện hay đồng khởi kiện với Philippines - và Trung Quốc lại tiếp tục từ chối tham gia, họ sẽ càng bị cô lập hơn trên trường quốc tế. Dư luận sẽ tiếp tục nhìn Trung Quốc như một quốc gia bắt nạt và thiếu trách nhiệm trong cam kết dùng các phương thức hòa bình để giải quyết bất đồng. Điều đó sẽ gây phương hại cho hình ảnh của Bắc Kinh; và dù gì thì họ cũng rất lo ngại hình ảnh của mình bị tổn hại”.
Tiến sĩ Mark Valencia (Mỹ) cho rằng nếu Việt Nam đồng khởi kiện với Philippines, điều đầu tiên hai nước này sẽ đạt được chính là sự hậu thuẫn về mặt tinh thần của cộng đồng quốc tế, “và điều đó có thể sẽ tác động đến các thẩm phán trực tiếp tham gia phiên xử, để họ đưa ra phán quyết cuối cùng có lợi cho Việt Nam và Philippines. Nhưng cũng nên nhớ là, Trung Quốc luôn nhìn nhận những phiên xử như thế này như một sự “can thiệp” của các thế lực bên ngoài vào công việc nội bộ trong khu vực”. Tiến sĩ Valencia thông tin thêm, trước đây Tòa án Công lý quốc tế (ICJ) vào năm 1984 cũng từng xử vắng mặt chính quyền Mỹ vụ Washington hậu thuẫn phiến quân chống lại Chính phủ Nicaragua và khai thác mỏ ở nước này. ICJ phán quyết rằng Mỹ đã vi phạm luật pháp quốc tế mặc dù Washington không tham dự phiên tòa.
Nguyễn Chiến (tổng hợp)

http://baodientu.chinhphu.vn/Quocte/Cac-chuyen-gia-quoc-te-ung-ho-Viet-Nam-dua-vu-viec-ra-Toa-an-quoc-te/200185.vgp


Một số góp ý về quá trình cải cách trong tình hình mới

Anh J. London ảnh còn lãng mạn hơn người Cộng sản nữa :-)

Source : http://dcvonline.net/2013/11/06/radio-hon-viet-phong-van-jonathan-london/

PLS : Hình như Ukraine đã bầu Tổng thống xong. Nghe nói chỉ có hơn 20% dân chúng đi bầu (rất đểu, hehe), còn chính quyền Kiev thì không công bố bao nhiêu dân đi bầu, điều đó cũng chứng tỏ thông tin kia là có giá trị. Trong khi miền Đông trưng cầu dân ý thì hơn 75% dân đi bầu, đố các bác bên nào dân chủ hơn?

Nhưng mà thôi, chú khỏe thì anh mừng, đừng giết người là được. Dân Ukraine vẫn hảo ngọt, chỉ sợ sâu rụng hết cả răng. Nếu ông Tổng thống mới mà được Âu Mỹ hỗ trợ tiền mà phát triển được đất nước thì cũng tốt, nhưng mà đâu có dễ thế hả em? Ngồi ăn không tiền của người khác thôi mà khá nổi thì chị khen giỏi ! Còn nếu lão ấy mà đem quân đánh miền Đông, thì ông Poutine sáp nhập luôn hai tỉnh ấy cho rồi, nện cho bọn NATO một trận. Trêu vào Hồng Quân Liên Xô và Cộng sản Việt nam thì các vị dại rồi.

Còn ông Phạm Bình Minh có đi Mỹ thì đề nghị ông J. Kerry như vầy :

1- Nếu Mỹ không kẹt tiền quá, thì giúp VN phát triển giáo dục. Cụ thể là, cấp Phần thưởng nghiên cứu (Prime de recherche) cho các giảng viên đại học nào mà họ xây dựng giáo trình và giảng bài bằng tiếng Anh.
2- Trợ cấp tiền cho các lớp dạy và học hoàn toàn bằng tiếng Anh, từ mức Phổ Thông cơ sở trở lên, mỗi trường, mỗi bậc học chừng 2-3 lớp như vậy.
3- Cấp học bổng cho nữ sinh miền quê học giỏi từ cấp Phổ thông cơ sở trở lên.

Chúc ngài PBM sức khỏe và thành công !


Một số góp ý về quá trình cải cách trong tình hình mới

 Với tư cách là một học giả trong lĩnh vực kinh tế chính trị học đối sánh và một nhà phân tích Việt Nam đương đại, tôi liên tục phải đối mặt với những tình thế nan giải về việc làm sao để đóng góp tốt nhất cho Việt Nam. Tôi không phải là người chỉ gò bó trong phạm vi quan sát, phân tích và lý giải. Chúng ta đều là con người. Chúng ta sống trong một thế giới không thoát khỏi chính trị. Đôi khi, thế giới đó đặt chúng ta vào những tình huống khó xử bất ngờ trên phương diện thực tiễn và đạo đức mà nếu chúng ta phớt lờ chỉ có thể có hại cho chính mình.
Tương lai Việt Nam là vấn đề của Việt Nam. Tuy nhiên, có những trường hợp trong đó những ý tưởng và quan điểm từ bên ngoài có thể hữu ích. Trên tinh thần đó, tôi đề xuất những ý tưởng sau đây với hy vọng rằng chúng có thể đóng góp cho những thảo luận mang tính xây dựng, hướng về tương lai, giữa người Việt với nhau về tương lai đất nước của họ.
 ***

Cần có một quá trình cải cách thể chế mang tính đột phá để đưa Việt Nam đến một tương lai vững chắc và thịnh vượng. Một đề xuất như vậy bao gồm những yểu tố mang tính mục tiêu và hệ thống. Nó sẽ có khả năng lôi kéo sự ủng hộ của các nước Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Úc, Mỹ và nhiều nước thành viên trong khối ASEAN. Khi cần thiết, nó có khả năng bao gồm mối quan hệ hợp tác với những tổ chức về minh bạch và hỗ trợ mang tính kỹ thuật thích hợp. Những nhà đầu tư từ Đài Loan và Hongkong nên được hoan nghênh một cách nhiệt tình trong khi những nỗ lực để giải quyết căng thẳng với Bắc Kinh tiếp tục.
Nghị trình này sẽ không mang tính đối đầu và hướng tới đưa Việt Nam trở lại quỹ đạo tăng trưởng cao sau một thời gian chững lại, cùng lúc phục hồi và xây dựng lòng tin quốc gia trong bối cảnh những thách thức hiện nay.
Mặc dù tình trạng hỗn loạn và bạo lực tuần trước là vô cùng đáng tiếc, nguyên nhân chính vẫn chưa được xác định. Trong khi đó, những căng thẳng trên biển nay có dấu hiệu suy giảm trong tương lai gần. Sắp tới, Hà Nội sẽ phải nỗ lực với quyết tâm cao nhất để giải quyết những căng thẳng với Bắc Kinh bằng các giải pháp trên phương diện ngoại giao, pháp lý và mang tính sáng tạo mà từ trước tới nay chưa nghĩ đến. Các giải pháp sáng tạo có thể bao gồm những đề xuất hợp tác phát triển, gìn giữ song và đa phương dựa trên cơ sở và chuẩn mực quốc tế lâu đời và nhằm mang lại lợi ích kinh tế, môi trường và an ninh cho toàn khu vực. Tư duy tất cả về tay kẻ chiến thắng sẽ chỉ chuốc lấy thất bại. Điều đó sẽ thúc đẩy việc quân sự hóa liên tục trong khu vực với mọi hiểm họa đi kèm.
Nền kinh tế Việt Nam chưa phát huy được tiềm năng của nó là bao. Tốc độ tăng trưởng chậm lại và giờ đây có nguy cơ vĩnh viễn rơi vào quỹ đạo tăng trưởng thấp do những hạn chế về thể chế mà bất cứ người Việt nào có đầu óc cải cách trong và ngoài nhà nước đều dễ dàng nhận thấy. Những hạn chế này gồm thiếu chế độ pháp trị, các thể chế quản lý yếu cộng với những nỗ lực sai lầm để đạt tới một nền kinh tế thị trường với nhà nước đóng vai nặng nề, cũng như thái độ đàn áp nhân quyền làm hủy hoại tính minh bạch, và không kém phần quan trọng, là sự hình thành một loại hình chính trị nhóm lợi ích bè phái đang sử dụng hết sức kém hiệu quả lãng phí nguồn tài nguyên khan hiếm của quốc gia.
Việc thừa nhận những hạn chế thể chế này không phải để chỉ trích Việt Nam mà để nhấn mạnh rằng, nếu Việt Nam muốn có một tương lai thịnh vượng mà người dân xứng đáng được hưởng thì phải thực hiện những cải cách mang tính đột phá.
Một trong những ảnh hưởng khôn lường từ những căng thẳng trên biển gần đây là qua đó ta thấy rõ Việt Nam phải nhanh chóng đánh giá lại tầm nhìn chiến lược của mình. Đất nước phải tránh những quan hệ đối kháng với Trung Quốc. Tình hữu nghị phải được phục hồi và củng cố. Tuy nhiên, tình hữu nghị đó phải dựa trên những nguyên tắc bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau. Nhưng, điều này lại đòi hỏi Việt Nam phải trụ vững trên đôi chân của mình khác hẳn từ trước tới nay.
Việt Nam đang đứng trước ngã tư đường. Để quay lại quỹ đạo tăng trưởng cao và tồn tại trong hòa bình, ổn định mà không sợ hãi, đất nước phải thay đổi. Để đạt được những thay đổi này, đất nước cần sự ủng hộ của quốc tế. Nhưng để đạt được điều đó, hàng ngũ lãnh đạo đất nước phải trao đổi và thể hiện cho thế giới thấy rằng họ quyết tâm thay đổi. Qua những phản hồi từ công chúng đối với phát ngôn gần đây của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và dựa trên hiểu biết của mình về Việt Nam, tôi hết sức tin tưởng rằng nhân dân Việt Nam sẽ hoan nghênh những thay đổi đó. Can đảm chính trị là những gì cần thiết tại thời điểm này.
Cụ thể là có thể làm gì?
1. Một đội công tác cần được thành lập, dẫn đầu là Bộ trưởng Bộ kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh, cùng hợp tác với các tổ chức phát triển quốc tế và các tổ chức hỗ trợ kỹ thuật liên quan để phác thảo một chiến lược giải quyết nhanh chóng và hiệu quả những thiệt hại do các vụ việc ở Bình Dương, Hà tĩnh và ở bất cứ địa phương nào được xem là cần thiết;
2. Các lãnh đạo nhà nước cùng với sự hỗ trợ của các đối tác phát triển quốc tế về khía cạnh vật chất và kỹ thuật cần triển khai một chiến dịch phục hồi kinh tế và xây dựng lòng tin để tìm cách khắc phục tình trạng và nguyên nhân gây ra những rối loạn gần đây. Thông tin về các nguyên nhân chính xác của rối loạn cần được công bố cho thế giới;
3. Hà Nội phải cho thấy tinh thần sẵn sàng nhanh chóng thực hiện nhiều cải cách hơn những gì mà Thủ tướng đã đề cập trong thông điệp đầu năm và cam kết này phải được thể hiện bằng việc triển khai những biện pháp thiết thực để thiết lập chế độ pháp trị, mà theo định nghĩa cần phải sửa đổi hiến pháp;
4. Khung thời gian thực thi quá trình này cần được thông báo và kèm theo đó là việc phóng thích những tù nhân lương tâm trong một thời gian ngắn. Tuy những cuộc biểu tình rầm rộ có chỗ đứng trong thế giới chính trị, nhưng chúng không phải lúc nào cũng hữu ích. Nếu các lãnh đạo nhà nước thể hiện sự quyết tâm thay đổi để bảo vệ những quyền phù hợp với chuẩn mực quốc tế về nhân quyền, thì tất cả các thành viên của cộng đồng bất đồng chính kiến phải có trách nhiệm cam kết tuân thủ các nguyên tắc văn minh và bất bạo động. Trật tự xã hội là thiết yếu, nhưng cần phải hợp tác, tin cậy và hy sinh;
5. Trên cơ sở những biến chuyển được thể hiện về chế độ pháp trị và tuân thủ những nguyên tắc quốc tế về nhân quyền, nhà nước của các nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Mỹ, Liên minh châu Âu, Úc và New Zealand sẽ ngay lập tức nâng cao tầm quan hệ với Hà Nội;
6. Nên định ra một lộ trình cải cách thể chế – chẳng hạn hiến pháp – thực thi trong vòng không quá một năm; nhóm 72 nhân sĩ trí thức, những người đấu tranh cho cải cách hiến pháp vào năm 2013 hoặc những đại diện của họ cần được mời để tham vấn. Những cá nhân ưu tú ở các cộng đồng người Việt hải ngoại cần hỗ trợ;
7. Tiếp tục đường lối ngoại giao với Bắc Kinh trên phương diện nhấn mạnh phát triển hợp tác về tài nguyên và phi quân sự hóa trên biển Đông Nam Á. Những đe dọa và hành động quân sự cần được thay thế bằng những nỗ lực tăng cường (chứ không phải làm suy yếu) các chuẩn mực quốc tế. Hợp tác và sử dụng sáng tạo những động cơ của tất cả các bên để hỗ trợ quá trình hợp lý hóa các yêu sách trong khu vực. Những nguyên tắc “kiềm chế lẫn nhau”, tôn trọng và quan hệ hợp tác là thiết yếu.
Nếu những điều trên có vẻ bất khả thi về mặt chính trị, hãy công nhận rằng những giải pháp đề xuất gây tranh cãi nhất ở trên có thể giúp Việt Nam và sẽ được quốc tế công nhận và ủng hộ ngay lập tức. Những phản đối rằng cải cách đích thực ở Việt Nam chỉ có thể xảy ra sau khi đạt được tăng trưởng kinh tế có thể bị bác bỏ bằng những bằng chứng phong phú rằng chính việc không có những cải cách đó đã cản trở sự phát triển của Việt Nam. Hành động trong tình đoàn kết quốc gia và quan hệ đối tác với các nước có cùng quan điểm sẽ đưa Việt Nam đến một tương lai tươi sáng hơn. Nhân dân Việt Nam xứng đáng được hưởng điều đó.

samedi 24 mai 2014

Sự đa dạng tự nhiên và xã hội

 http://www.montreuil.fr/la-ville/visiter-decouvrir/le-patrimoine-horticole/

Hôm nay tôi đi thăm Montreuil bằng xe đạp với một cô bạn làm hướng dẫn viên du lịch. Chúng tôi đạp xe trong khoảng 3h đồng hồ, thăm một công viên hoang dã, một khu vườn kiểu Trung cổ và một vườn đào cổ (les murs à pêches). Chủ đề của chuyến tham quan là về sự đa dạng sinh học (la biodiversité, c'est-à-dire la diversité de la biologie). Mai mốt kể tiếp nghen ! Tôi vẫn tự hào về cặp giò khỏe của mình, nhưng mà khi xuống khỏi xe đạp thì chân tôi run lẩy bẩy muốn khuỵu xuống luôn :-)

Lúc mới đi thì hơi phân tâm một chút, vì vẫn lo lắng về cái vụ giàn khoan ở Việt Nam.

Tôi nghĩ là các bác dân chủ và ông Phạm Bình Minh phải vận động ông Kerry và nước Mỹ giúp đỡ ông Nguyễn Tấn Dũng một chút, ông ấy mà có bề gì thì cuộc đấu tranh dân chủ của các bác đi đời nhà ma (tôi hy vọng ông Tấn Sang và ông Phú Trọng không tệ đến thế !)

Tôi cũng sợ ông Dũng bị khó khăn về kinh tế, hết tiền là mệt hén ! :-D Tôi nghĩ là ta nên hỏi ý kiến vài vị chuyên gia kinh tế lớn của vài nước có nền kinh tế phát triển. Có thể hỏi các giáo sư kinh tế, vì họ sẵn lòng cho lời khuyên hơn. Không nên hỏi người Mỹ, vì nhiều khi họ vụ lợi, khuyên mình cái gì đấy để cho chế độ mình mau sụp đổ, cũng không nên hỏi Pháp, vì kinh tế Pháp cũng đang lúi xùi lắm. Có lẽ nên hỏi người Nhật, vì họ bao giờ cũng giúp mình thật lòng, và hỏi người Đức, vì họ rất nghiêm túc. Mình nên đưa ra một vấn đề cụ thể để hỏi, và sau đó hỏi những lời khuyên khái quát (từ cụ thể đến khái quát, như vậy sẽ tìm được ra một cái hướng đi, tôi thích gọi là "dòng chảy", vì tôi không rõ lắm tiếng Việt gọi là gì, hihi). Nên hỏi ít nhất là hai đối tượng trở lên (Đức và Nhật), vì sau đó so sánh hai câu trả lời với nhau ta sẽ thấy rất rõ những điểm chung và những điểm khác biệt.

Trong lúc chờ đợi, thì hội phụ nữ phải vận động chị em lao động chăm chỉ, hiệu quả, chăm sóc sức khỏe bản thân và gia đình, để đóng góp vào phát triển kinh tế. Tôi không bàn đến các anh vì anh nào chăm thì cũng chăm rồi, anh nào lười thì cũng ì ra rồi, nên chị em mình phải tự thân vận động trước.

Việt Nam chưa sẵn sàng cho dân chủ

Việt Nam cũng cần phải kiềm chế. Không phải cứ vùng lên làm một trận là xong, đấy là ăn xổi ở thì. Người nào thực sự giỏi thì phải giữ vững được lâu dài. Người nào vội thì người ấy không giỏi. Tại sao ta liên tục áp sát giàn khoan, gây nguy hiểm cho kiểm ngư? Tôi xem ông Ngô Ngọc Thu rất oai phong nhưng ánh mắt của ông ấy hơi mệt, chắc là ông ấy căng thẳng quá !

Có thể là phe dân chủ thân ông Dũng muốn nhân dịp này đảo ngược tình thế. Nhưng tôi thấy là Việt Nam chưa sẵn sàng cho dân chủ. Hai ông khá nhất bên dân chủ là ông Công Định và ông Hà Vũ thì một ông háo sắc một ông mê gái. Họ cũng chưa viết được cái cương lĩnh nào cho ra hồn, ví dụ như nếu họ dành được quyền lực vào tay họ thì họ sẽ làm gì, để cho mọi người phản biện với chứ? Sợ rằng đọc xong mọi người lại nói "ôi thế thì tôi lại muốn độc tài !"

Còn tôi, thì tôi thấy rằng chính quyền nào giữ được ổn định là họ giỏi. Nếu có gì chưa ổn thì phải giúp đỡ họ thêm, ổn định hòa bình rồi thì sẽ phát triển. Khi phát triển rồi thì sẽ có dân chủ. Chứ cứ đánh nhau rối rít lên thì chỉ khổ phụ nữ trẻ em. Tôi nghĩ khó khăn lớn nhất chắc là kinh tế. Giải pháp tạm thời thì tôi nghĩ là phải làm sao tận dụng được lao động phụ nữ.


http://infonet.vn/ban-tin-hoang-sa-ngay-245-chi-con-4-hai-ly-post132322.info

vendredi 23 mai 2014

Công hàm Phạm Văn Đồng và Cù Huy Hà Vũ

Hihi, công nhận là cụ Phạm Văn Đồng làm con cháu lúng túng thật :-D Nhưng mà như thế thì Cù Huy Hà Vũ làm Tiến sĩ luật Sorbonne mới đáng đồng tiền bát gạo chứ ! :-D Chủ quyền lãnh thổ thì chỉ có Quốc Hội mới được quyền quyết định thôi, chứ không có bất cứ một ông nào được quyền một mình quyết định cả ! Nói chung là cụ Đồng đã vi hiến một cách khéo léo, trong tình thế khó khăn, có phải không ạ?

Chú ý : Sau tuyên bố oanh liệt này của Việt Nam ngày hôm nay, coi chừng Trung Quốc phát điên nổ súng đó nha ! Ta tấn công trên mặt trận ngoại giao thì phải tạm thời rút lui phòng thủ trên chiến trường, xin các bác kiểm ngư lùi ra xa cái giàn khoan một tí !



MG-1434-9830-1400731538-8449-1400833895.http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/cong-thu-1958-khong-cong-nhan-chu-quyen-hoang-sa-cho-trung-quoc-2994595.html