dimanche 5 juillet 2015

Bộ trưởng Phạm Vũ Luận gửi thư cảm ơn


PLS : :-)

Thế nào, các bác thấy Bộ GD&ĐT tổ chức thi tốt nghiệp PTTH có tốt không, mà chả thấy bác nào khen được một lời nào cả? Trong khi mà chê thì các bác hăng hái nhanh chóng lắm? Tôi thì thấy kỳ thi tổ chức tốt lắm, nghiêm túc trang trọng y như bên Pháp ! Hoan hô Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận ! Quá đã, quá đã !! (Vì sao mà ngài lại không tháp tùng ông Nguyễn Phú Trọng đi thăm Mỹ nhỉ? Xem giáo dục bên ấy ra sao?) Bây giờ mình làm tiếp vụ chương trình sách giáo khoa, với lại giáo dục thể chất đi !



(Chinhphu.vn) - Ngay sau khi kỳ thi THPT quốc gia 2015 kết thúc, Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận đã có thư cảm ơn, ghi nhận sự giúp đỡ quý báu, nghĩa cử cao đẹp dành cho ngành giáo dục. Cổng TTĐT Chính phủ trân trọng giới thiệu toàn văn bức thư này.
Kỳ thi trung học phổ thông quốc gia năm 2015 triển khai theo tinh thần Nghị quyết số 29-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo đã diễn ra an toàn, nghiêm túc, đúng quy chế, nhận được sự đồng thuận của toàn xã hội.
Quán triệt Chỉ thị số 04/CT-TTg ngày 01/4/2015 của Thủ tướng Chính phủ, trong thời gian qua, các bộ, ban ngành ở Trung ương, cấp ủy và chính quyền các địa phương, cả hệ thống chính trị và toàn xã hội đã cùng ngành giáo dục tích cực chuẩn bị các điều kiện tốt nhất có thể để triển khai kỳ thi trung học phổ thông quốc gia.
Các địa phương, cơ quan, tổ chức chính trị-xã hội, đoàn thể, tổ chức tôn giáo, doanh nghiệp, các tầng lớp nhân dân, lực lượng thanh niên tình nguyện đã có nhiều hình thức hoạt động đa dạng, thiết thực và cảm động giúp đỡ thí sinh và ngành giáo dục như: Nhường nhà và doanh trại quân đội cho thí sinh ở miễn phí, tổ chức đưa đón thí sinh ở tỉnh xa, vùng khó khăn đến các điểm thi, quyên góp tiền hỗ trợ thí sinh thuộc đối tượng chính sách, cung cấp bữa ăn và nước uống miễn phí cho thí sinh và người nhà thí sinh, hỗ trợ cơ sở vật chất và thiết bị phục vụ kỳ thi.... Các ngành giao thông, điện lực, y tế, công an, quân đội… đã có nhiều giải pháp kỹ thuật hỗ trợ thiết thực bảo đảm cho kỳ thi diễn ra an toàn, an ninh, thuận lợi.
Thay mặt toàn thể cán bộ giáo viên và học sinh cả nước, Bộ GD&ĐT trân trọng và xúc động ghi nhận sự giúp đỡ quý báu, nghĩa cử cao đẹp dành cho ngành giáo dục với lòng biết ơn sâu sắc.
Thay mặt Ban Cán sự Đảng và lãnh đạo Bộ GD&ĐT, tôi xin kính gửi tới các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, các bộ, ban ngành, đoàn thể Trung ương, cấp ủy Đảng và chính quyền các địa phương, các tổ chức chính trị-xã hội, các cơ quan thông tấn báo chí và các tầng lớp nhân dân trong cả nước lời cảm ơn sâu sắc vì sự chỉ đạo sâu sát, sự hỗ trợ và giúp đỡ hiệu quả cho ngành giáo dục tổ chức kỳ thi trung học phổ thông quốc gia 2015.

http://baochinhphu.vn/Hoat-dong-Bo-nganh/Bo-truong-Pham-Vu-Luan-gui-thu-cam-on/230852.vgp

samedi 4 juillet 2015

Nhân chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng


 Tổng bí thư ĐCSVN, ông Nguyễn Phú Trọng tiếp cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton tại trụ sở văn phòng Trung ương ĐCSVN hôm 02/7/2015.

Hihi, đây là bài tôi viết theo kiểu chợ búa cho các bác dễ hiểu, chứ bài kia tôi viết văn hoa bay bổng chỉ là để khoe các bác xem cái tài học của tôi thôi.

Vậy tôi thấy có nhiều bác còn mơ mộng ác chiến hơn tôi nữa, các bác ấy mơ rằng, ông Trọng đi thăm Mỹ về, sẽ đổi tên Đảng, đổi tên nước búa xua, rồi chuyển sang đa đảng, rồi hòa hợp dân tộc, rồi Việt kiều và Việt cộng thương yêu nhau, cùng nhau xây dựng đất nước... hí hí.

Nghe thì cũng ngon lành hấp dẫn ngọt ngào thiệt ! Nhưng mà các bác phải biết rằng "Mật ngọt thì ruồi chết tươi/ Những nơi cay đắng là nơi thật thà !" Cứ cái gì đẹp quá là nó không có thật đâu ! Ví dụ như có một anh tài hoa, phong độ, uy nghi, rạng rỡ, mà ảnh lại tỏ tình với mình, quỳ xuống chân mình, tôn thờ mình... thì mình thử hỏi xem "Anh có cưới em không?", là biết liền hà !

Cho nên các bác cứ cằn nhằn bác Trọng là bác ấy không biết khi nào CNXH mới thành hiện thực; chứ các bác xem mười hai vị giáo sư Việt kiều lừng danh, nghiên cứu phát triển Đại học mấy năm nay, ra được một bản kiến nghị 5 điều cần làm, rồi mọi người hỏi nếu làm đúng 5 điều ấy thì Đại học có phát triển không, là các GS hết biết trả lời làm sao luôn ! Thế các bác tưởng ông Trọng ba đầu sáu tay, phán như thánh phán được à?

Thế rồi các bác cứ bảo ông Trọng phải làm thế nọ, thì sẽ được như thế kia !! Thế cái gì nó đảm bảo là sẽ được đúng như vậy? Lỡ các bác nổ thì sao? Trước đây đâu có thấy ai làm như vậy mà được cái gì hay đâu? Lập xong nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì ông Hồ ông Giáp cũng te tua. Cho nên tôi thấy lấy tên nước như vậy là cũng không hên, thôi đừng lấy lại làm gì, kiếm tên gì mới hơn đi, mà đừng mới quá hổng giống ai, còn trong khi chưa nghĩ ra, thì mình cứ từ từ mà tính. Chứ tôi cứ nghe các bác nào hô hào là phải làm ngay kẻo mất cơ hội, là tôi nghĩ cơ hội nào? Có phải đi ăn cướp đâu mà cuống lên thế? Từ từ suy nghĩ cho nó thấu đáo chứ? Không thì học hành thông minh mà làm gì?


Đấy là tôi còn chưa biết các bác học hành thế nào, sức khỏe ra sao, vv. Chứ có khi các bác học hành dốt nát, đau yếu bệnh tật, tính tình sưng sỉa... mà lại nghe theo lời các bác, để cho mọi người giống các bác hết à?


Còn cái CNXH ấy, là nó hay nó tốt, không việc gì phải bỏ nó cả ! Các bác thấy nó cao xa quá, khó quá, thì kiếm một cái mục tiêu trung gian, vừa tầm với như bác nào viết thư khuyên ấy, chứ còn lý tưởng tốt đẹp thì phải giữ chứ ! Các bác cứ tưởng lý tưởng là phải đạt được nó (thật là tham sân si, võ biền quá đi), chứ nó chỉ là để cho mình hướng tới thôi, cũng như là phương Tây họ chỉ hướng tới sự hoàn hảo thôi, chứ họ biết là nó không đạt được. Cho nên tôi đang đợi mai mốt ông Trọng đi Mỹ về rồi, tôi viết tiếp bài "Tiên học lễ, hậu học văn" cho các bác đọc. Lễ đối với người phương Tây, nó là cái tinh thần (của môn học, ngành học), nó là cái sự hoàn hảo cho ta luôn hướng tới, còn các bác nghe lão Khổng Tử xúi dại, lại muốn học nó trước ! Lấy đâu ra mà học, học cái tầm bậy tầm bạ gì ấy mà lại cứ tưởng là học lễ ! Thế cho nên trẻ con chúng nó mới láo toét dở hơi hết cả !

Tôi là tôi đang lo vụ ông Phùng Quang Thanh bị sự cố (nếu mà ông ấy bị ám sát thật, thì tôi biết là ai làm đấy, suy luận một chút là ra), không đi Mỹ được, để ông Nguyễn Chí Vịnh là tướng thân Tàu đi thay, là bọn Tàu nhân dịp này phá thối ! Chúng đang điên khùng làm đủ trò, các bác không lo à?

Này ông Chí Vịnh ơi, ông chơi với Tàu rồi mai mốt ông có sang Tàu mà nương thân được không? Nhờ ông khuyên chúng nó nhả Hoàng Sa ra, nói cho chúng biết là không nuốt trôi đâu, thì may ra đôi bên lại thắm tình đồng chí !



PS : Xin có lời hỏi thăm 176 bác Việt Nam hôm nay vào thăm blog tôi đọc bài có thấy hay không?



Về ý kiến của ông Vương Nghị trước báo chí ngày 27-6-2015 - Truong Nhan Tuan

PLS  :-D :-D

Về ý kiến của ông Vương Nghị trước báo chí ngày 27-6-2015

Nhân trả lời báo chí 27-6-2015 về vấn đề chủ quyền của TQ tại Trường Sa, Bộ trưởng bộ Ngoại giao TQ, Ông Vương Nghị vừa phóng đại, vừa nhập nhằng một số điều, khiến trắng đổi thành đen, không biến thành ra có. Ông cho rằng rằng 1.000 năm trước TQ là một « quốc gia đi biển lớn », do đó TQ là nước đầu tiên phát hiện, khai thác và quản lý quần đảo Trường Sa. Ông cũng nhấn mạnh rằng nếu thay đổi lập trường ở Biển Đông là TQ có lỗi với tổ tiên (sic !)

Vấn đề thực ra không phải vậy !

Một ngàn năm trước TQ không hề là một « quốc gia đi biển lớn ». Lịch sử thế giới chưa từng ghi nhận bất kỳ một « khám phá » của TQ liên quan đến biển như những nhà hải hành Tây phương Christophe Colomb, Magellan, Jacques Cartier, Amerigo Vespucci... Những công trình lớn của TQ đều hướng về lục địa, như Vạn lý Trường thành. Mục đích của công trình này để chống lại kẻ thù đến từ phương bắc. Tất cả những kẻ thù của người Hán đều đến từ lục địa. Cho đến thế kỷ 19, lúc TQ bị đe dọa phân liệt trước các đại cường Tây phương, những kẻ thù đến từ phía biển, thì quân đội TQ cũng vẫn tập trung lực lượng để bảo vệ miền Tây (Tân Cương). Ngân sách dành cho các công cuộc « Dương vụ vận động » nhằm phát triển hải quân chỉ chiếm một phần rất nhỏ trước ngân sách của đạo quân chinh tây. Những điều này khiến ta khẳng định rằng TQ không có văn hóa biển. Trong lịch sử TQ 5.000 năm, chưa hề thấy ghi lại một trận hải chiến nào. Các tập « binh thư » của các chiến lược gia TQ (như Tôn Tử) không hề nói đến một trận hải chiến. Họ có nói vài trận về « thủy chiến », nhưng ở đây là trên sông. Từ sông ra đến biển là bề dài hàng trăm năm phát triển. Tài liệu Tây phương về TQ đều ghi nhận một điều : TQ là một đế quốc hướng về lục địa. Chỉ đến cuối thế kỷ 19, trước sự phát triển thần kỳ của Nhật, thì TQ mới bắt đầu để ý đến việc chỉnh đốn hải quân. Nhưng việc này đã quá trễ. TQ đã thua Nhật trong trận hải chiến Áp lục phải kỳ hiệp ước Simonoseki 1895 bồi thường cho Nhật một cách nhục nhã.

Trong khi một ngàn năm trước, các nước chung quanh, họ đã là những giống dân đi biển, sống bằng nghề biển. Có thể họ là những quốc gia nhỏ hơn, nhưng chắc chắn người dân này đi biển thành thạo hơn dân TQ. Trường hợp VN, thời Trịnh Nguyễn phân tranh, hàng năm quân đội các bên đã có những cuộc tuần du trên biển nhằm chinh phạt địch thủ của mình. Họ thuộc địa hình Biển Đông như lòng bàn tay. Bởi vì những người dân ở đây sống gần biển, họ lặn ngụp bắt cá, bắt ốc, bắt rùa… ở các bãi đá ở Trường Sa. Họ không hề lớn tiếng tuyên bố « khám phá » Trường Sa (như ông Vương Nghị). Đơn giản vì họ sinh sống ở đó. Vùng biển có các bãi đá đó là không gian sinh tồn của họ.

Cũng không có sách vở nào ghi lại rằng TQ là nước « phát hiện » Trường Sa.

Tất cả tài liệu của TQ đã công bố đều chỉ nói một cách sơ lược về một số chuyến du hành trên Biển Đông. Nếu những chuyến đi thế này là « phát hiện » thì đương nhiên TQ là kẻ đi sau. Dân các nước chung quanh họ sống chung quanh đó, không phải họ là người đầu tiên phát hiện thì ai vào đây ?

Không hề có bản đồ hải hành nào của người Châu Âu ghi nhận TS là của TQ. Trước đây khoảng một thế kỷ, các nhà hải hành thế giới không phân biệt Hoàng Sa và Trường Sa (Paracel và Spratleys). Hầu hết các bản đồ của các thế kỷ 16, 17, 18… đều gom hai quần đảo này vào làm một (dưới cái tên là Parcel). Một số bản đồ thì ghi "Paracal-Annam", tức Paracel thuộc Việt Nam. Cái tên Spratleys cũng chỉ mới có đây thôi. 

Năm 1909 nhà nước TQ khẳng định (với dư luận quốc tế) rằng lãnh thổ cực nam của TQ là đảo Hải Nam. Đến năm 1932 thì nhà nước này tuyên bố lãnh thổ cực nam của họ là Hoàng Sa. Đến năm 1935, trên các bản đồ của TQ còn ghi bãi Scarborough là Nam Sa. Tức cái tên mà họ ngày nay gán cho Trường Sa của VN. Đến năm 1947 thì họ mới đẻ ra cái tên Trung Sa quần đảo, gộp Scarborough và bãi ngầm Macclesfeild vào trong đó. Scarborough đặt tên là Hoàng Nham và Nam Sa đặt cho Trường Sa của VN.

Ngay cả cái tên mà họ còn lúng túng, lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia thì « phát hiện » và « khai thác » cái gì ?. 

TQ cũng chưa từng « quản lý » Trường Sa. Việc Đài Loan chiếm đảo Ba Bình năm 1956 là chiếm một lãnh thổ đã có chủ.

Bởi vì, sau Thế chiến II, Nhật thua trận phải từ bỏ tất cả các lãnh thổ mà họ chiếm hữu trước kia (trong đó có VN cũng như hai quần đảo HS và TS). Vấn đề là các lãnh thổ này trả lại cho ai ?

Nước Anh lãnh nhiệm vụ giải giới quân Nhật ở VN phía nam vĩ tuyến 16, Trung Hoa Dân quốc (của Tưởng Giới Thạch) giải giới quân Nhật ở phía bắc vĩ tuyến 16.

Vấn đề là, Anh nhượng quyền lại cho Pháp, vì họ xem Đông Dương thuộc Pháp. Song song đó Pháp ký các thỏa ước Trùng Khánh với Tưởng vào tháng 2 năm 1946, theo đó Pháp nhượng lại cho TQ đất đai và một số đặc quyền về kinh tế (như đường xe lửa Vân Nam). Đổi lại Pháp vào thế chân TQ.

Tại các đảo HS quân đội Pháp Việt có mặt vào tháng 4 năm 1946 để dựng lại mốc chủ quyền. Quân đội Pháp Việt làm tương tự vào tháng 10 năm 1946.

Tại Hội nghị San Francisco 1951, thủ tướng QGVN là ông Trần Văn Hữu đã tuyên bố thâu hồi hai quần đảo HS và TS về cho VN.

Chủ quyền của VN tại HS và TS đã tái khẳng định, bằng các thủ tục theo đúng thông lệ quốc tế, ở các năm 1946 và 1951.

Vậy TQ quản lý bằng hình thức nào quần đảo TS ?

Ông Vương Nghị còn nói : thay đổi lập trường ở Biển Đông là TQ có lỗi với tổ tiên (sic !) 

Nhân ông Vương Nghị nói về tổ tiên TQ. Một câu hỏi là : tổ tiên của TQ là tổ tiên nào ?

Lịch sử dân tộc Hán là lịch sử của sự bành trướng thường trực. Ngay ở lá cờ của TQ hiện nay, năm ngôi sao biểu tượng cho 5 dân tộc Hán, Mông, Mãn, Tạng, Hồi.

Nếu là ông tổ Mãn Châu thì ông này đang đấm ngực kêu trời vì bầy con cháu đã quên mất cội nguồn. Dòng tộc dũng mãnh đã chiến thắng quân Hán và thiết lập nên triều Mãn Thanh sáng chói trong lịch sử nay đã xóa mờ trong ký ức người dân Mãn. Mà thời gian đâu có bao lâu ?

Nếu là ông tổ người Mông Cổ thì ông này cũng đang đấm ngực kêu trời, thuơng tiếc đế quốc Nguyên do Thành Cát Tư Hãn lập nên, mà lũ cháu con vô dụng đã làm mất một nửa bờ cõi là vùng Nội Mông cho dân Hán.

Nếu ông tổ là dân Tây Tạng thì ông này đang… lưu vong với đức Đại Lai Lạt Ma. Dân tộc này đang nguyền rủa dân Hán, thứ nhứt vì dã tâm xóa bỏ nền văn hóa Tây Tạng, thứ hai đã cướp đất và đồng hóa người dân của họ.

Hay ông tổ là Mao Trạch Đông với núi xương chồng chất của gần 100 triệu người dân chết vì đói, vì hiệu quả của cách mạng văn hóa ?

Hay ông tổ là Tưởng Giới Thạch, một tay quân phiệt tham nhũng tới xương, đến đỗi người Mỹ phải chấp nhận bỏ lục địa cho cộng sản vì không thể giúp cho cái túi tham không đáy… ?

Tổ tiên của ông Vương Nghị, là người Hán, thì lãnh địa của ông tổ này không ra khỏi lưu vực sông Hoàng Hà.

Theo tôi, lời nói của ông Vương Nghị đã làm cho tổ tiên của ông hổ thẹn. Những vị tổ này không ngờ cháu con mình có thể ăn nói ngược ngạo như vậy.


Nhưng chủ nghĩa bành trướng của dân tộc Hán vẫn tiếp tục không ngừng nghỉ. Họ bắt đầu xoay mặt ra biển. Năm 1974 TQ đã chiếm HS của VN bằng vũ lực. Năm 1988 TQ đã chiếm một số bãi đá của VN thuộc quần đảo Trường Sa bằng vũ lực.  Bây giờ họ gấp rút xây dựng và mở rộng các bãi đá chiếm được của VN năm 1988 để mưu đồ chiếm lĩnh Biển Đông.  

http://nhantuantruong.blogspot.fr/2015/07/ve-y-kien-cua-ong-vuong-nghi-truoc-bao.html

vendredi 3 juillet 2015

Lettre ouverte adressée à M. Nguyen Phu Trong, à l'occasion de sa visite prochaine des Etats-Unis (5)

(suite)


Il est donc de notre intérêt de réfléchir sur les attentes de cette partie dite « d'outre-mer » du peuple vietnamien. Car cette communauté représente une force non négligeable, de par leur contribution financière et aussi intellectuelle au développement du pays. Sans vouloir me montrer d'un esprit discriminatoire, mais à cause des caractères spécifiques qui la scindent, je me permets de diviser cette diaspora grossièrement en deux côtés : les pro-communistes, et les anti-communistes. J'entends par « pro-communistes » les personnes qui ont grandi dans le pays et qui ont reçu une éducation sous le régime officiel, car nous savons que l'influence de l'éducation sur la personnalité d'un individu est importante. En effet, une personne qui a réussi dans une éducation témoigne toujours une tendance sympathique pour ce système. Nous avons l'exemple des Vietnamiens qui ont fait leurs études à l'ex-Union soviétique et qui conservent jusqu'à cette heure-ci les beaux sentiments pour le peuple russe. Cette communauté d'après-guerre n'hésitera donc pas d'apporter leur aide à notre pays. Tandis que les anti-communistes sont des personnes qui ont vécu sous le régime de Saigon et ont quitté le pays malgré eux depuis 1975, et qui ont gardé cette rancune qu'ils essaient de transmettre à la génération postérieure sans trop réussir. Alors si nous voyons que nous n'avons pas vraiment crainte envers les pro-communistes, même s'ils témoignent d'une ouverture d'esprit qu'ils ont acquise grâce à leurs études en Occident et sont favorables par conséquent aux les idées démocratiques qui inquiètent en partie le gouvernement de Hanoï, nous avons certainement des soucis envers l'autre communauté antipathique qui souhaite l'écroulement du régime communiste à tout prix, même aveuglément, même au risque d'une guerre avec la Chine. Néanmoins, ces personnes sont déjà d'un certain âge, et peut-être que tout ce qu'il nous faut est d'attendre que le temps efface les haines.

A propos des Etats-Unis d'Amérique

Ainsi, personnellement, je pense que pour votre visite, Monsieur le Secrétaire général, il sera plus important de tenir compte des accords que nous souhaiterons obtenir avec les Etats-Unis, tout en conservant une prudence nécessaire envers les réactions de la Chine. Les Chinois semblent être bien irrités et bien troublés en ce moment par la progression des relations bilatérales entre l'Amérique et le Vietnam, et votre visite attire ainsi toute leur attention.

En ce qui concerne les Etats-Unis, je veux bien penser que c'est un grand pays démocratique comme les Américains s'en vantent, mais leur histoire et leur réalité m'imposent un certain doute. Ce pays n'a pas une longue histoire, un peu plus de deux cents ans, et leur début n'était pas non plus tout glorieux, comme nous savons sur les premiers habitants immigrants de l'Amérique. Durant cette brève histoire, leurs ancêtres ont commis des crimes atroces qui marquent encore et toujours notre esprit. Je peux citer l'extermination des Peaux-Rouges, l'esclavage du peuple noir, les bombes atomiques jetées sur le peuple japonais, les guerres qu'ils ont faites un peu partout dans le monde, la séparation du Vietnam par le 17e parallèle... entre autres. Je souhaite bien ne pas être injuste envers eux, je me dis que l'histoire humaine est jonchée des événements atroces, inhumains, et que les Américains ne sont pas les seuls à l'être, et que leur peuple a bien évolué depuis lors. Cependant, j'ai toujours grande crainte envers leur Parti républicain qui est connu par son agressivité, et dont plusieurs membres ont grand intérêt dans les commerces d'armes, en conséquence les guerres pour eux ne s'avèrent pas si horribles, peut-être bien au contraire.

La réalité est que, nous nous trouvons en ce moment devant un dilemme : pour nous échapper de l'emprise de la Chine, nous avons besoin d'aides des Etats-Unis, tandis que, les Etats-Unis apparemment n'aideront pas un régime communiste. Je vous ai démontré plus haut que le communisme a tous ses mérites, et qu'il a sa raison d'être et sa place dans ce monde. Serions-nous vraiment sages de quitter hâtivement notre régime stable, pour une aide quand même incertaine du côté américain, car, une fois que le Parti républicain monterait éventuellement au pouvoir en 2016, les Américains pourraient très bien laisser le Vietnam à leur sort, face à une guerre avec la Chine, comme ce qui s'est passé avec le Vietnam du Sud autrefois ?

Les Etats-Unis attendent certes une attitude et des comportements clairs du côté du Vietnam, mais je suis persuadée que, s'ils sont vraiment un grand pays puissant et démocratique, ils doivent se montrer vraiment plus généreux et plus patients envers le Vietnam, et ne nous poussent pas dans une situation où se trouve l'Ukraine actuellement. Beaucoup de gens mettent leur espoir dans votre visite, dont moi-même, mais nous ne pouvons pas courir les risques d'une autre guerre avec la Chine. Nous avons besoin de l'aide des Etats-Unis, nous avons besoin encore plus de leur confiance et de leur patience. J'espère donc que cet accord de TPP aboutira prochainement, et que les Etats-Unis sont présents sur la Mer de Chine (qui n'appartient point à la Chine) et à côté des Vietnamiens.

Je clos ma lettre avec mes meilleurs voeux de santé pour vous ainsi que des voeux de réussite pour votre visite. Je vous partage ma confiance que le parti communiste a toutes ses chances de continuer sa grande oeuvre si bien commencée, s'il sait orienter son intérêt dans l'intérêt du peuple et dans l'intérêt de l'humanité.

Je vous prie de recevoir, Monsieur le Secrétaire général, l'expression de mon profond respect.


(fin)



Bibliographie


Bossuet, Discours sur l'histoire universelle, coll. La Bibliothèque, Ed. Garnier, Paris, 2009.
Montesquieu, Lettres persanes, Considérations sur les causes de la grandeur des Romains et de leur décadence, coll. La Bibliothèque, Ed. Garnier, Paris, 2009.
Rousseau, Emile ou de l'éducation, Ed. Classique Garnier, Paris, 1999.
  • Discours sur les sciences et les arts
  • Discours sur l'origine de l'inégalité entre les hommes
  • Du contrat social


Annexes 

 Thư của Paulin Vial, Giám Đốc Nội Vụ, Súy Phủ Nam Kỳ gửi Quan Bố Sài Gòn ngày 15 tháng 1 năm 1866:
Dès les premiers jours, on a reconnu que la langue Chinois était une barrière de plus entre nous et les indigènes; l’instruction donnée par le moyen de caractères hiéroglyphiques nous échappait complètement; cette écriture ne permet que difficilement de transmetre à la population les notions diverses qui lui sont nécessaires au niveau de leur nouvelle situation politique et commerciale.  Nous sommes obligés en conséquence de suivre les traditions de notre propre enseignement; c’est le seul qui puisse nous rapprocher des Annamites de la colonie en leur inculquant les principes de la civilisation européenne et en les isolant des influences hostiles de nos voisins” - Source : http://hocthenao.vn/2013/10/21/thi-cu-va-nen-giao-duc-viet-nam-duoi-thoi-phap-thuoc-tran-bich-san/

jeudi 2 juillet 2015

Lettre ouverte adressée à M. Nguyen Phu Trong, à l'occasion de sa visite prochaine des Etats-Unis (4)

(suite)

De la diaspora vietnamienne

Je suis persuadée donc, avec un point d'attendrissement, de ce que ce ralentissement du développement économique a trait à cette priorité très bienveillante réservée aux femmes et aux enfants vietnamiens. Ne sera-t-on pas assez injuste, de critiquer le parti communiste d'avoir appauvri le pays, tandis que, avant lui, durant des siècles, le Vietnam n'a connu guère une époque de prospérité remarquable ? N'oublions pas cette dépendance que subit notre pays durant toute son histoire envers l'empire chinois, lequel, malgré les échecs retentissants de ses guerres d'invasion, a toujours essayé de retenir l'ancien Vietnam sous leur emprise. Montesquieu, dans ses « Considérations sur les causes de la grandeur des Romains et de leur décadence », ont fait des analyses pertinentes sur la fondation, l'expansion et le déclin de ce grand empire romain. Nous trouvons bien des parralèles dans ses raisonnements et ceux de Bossuet dans son « Discours sur l'histoire universelle », quoi que Montesquieu semble prendre le contre-pied de ce dernier, et n'est pas convaincu comme Bossuet que c'est l'oeuvre de la Providence qui décide de tout. En effet, il nous semble que tout empire commence à construire sa grandeur avec des guerres dont son peuple est virtuose. Ayant en sa possession au tout début un pays pauvre et des habitants guerriers, le fait d'envahir les pays voisins leur rapporte de la richesse matérielle ainsi que culturelle, car ce peuple est quand même doté d'une bonne qualité, celle de savoir s'approprier les usages des autres peuples qui sont meilleurs que les siens. Cette diversité, depuis toujours, semble être l'origine de la force, et grâce à cela essentiellement que cet empire s'étendait de plus en plus, au détriment des autres peuples avoisinants qu'il essayait de maintenir dans la dépendance et dans un état de faiblesse. Cette vaste étendue deviendra à un moment difficile à gérer, tandis que le luxe et la corruption affaiblissaient les gouverneurs suprêmes, C'en étaient des principales parmi les autres causes du déclin de ce grand empire. Fidèles à la tradition de leurs ancêtres, ces brigands sans trop d'honneur, les Chinois croient jusqu'à nos jours de pouvoir maîtriser ce peuple vietnamien endurant qui a su toujours leur résister, et cela, même dans leur plus bas déclin.

Cependant, il est judicieux pour nous, les Vietnamiens, de réfléchir sur notre situation pour voir si nous pouvons mieux rendre service à notre pays, afin de le faire développer et prospérer ? Serons-nous capable de le faire ? Je crois que oui. Pendant ces années où le Vietnam a vécu son indépendance, et particulièrement pendant la période depuis la fin des guerres, nous avons sans cesse progressé, avancé. Nous avons entretenu une éducation publique qui n'est peut être pas la meilleure du monde, mais qui est quand même bien, et bien précieuse. Nos femmes se sont émancipées, nos hommes ne se tuent plus à la guerre. Nous sommes prêts pour une nouvelle phase de développement, pour une nouvelle époque de paix et de prospérité. Mais pour réaliser ce projet, nous devons repenser à ce qui fait la force d'un peuple, c'est-à-dire, la diversité, il semble que nous n'ayons pas d'autres chemins. S'ouvrir au monde, accepter la différence avec tolérance, favoriser la diversité, c'est le chemin de l'humanité.

La diversité intrinsèque, la première que nous devons regarder, est certainement la réconciliation du peuple vietnamien, dont on a tant parlé. Au sein du pays ou dans la diaspora, il existe toujours entre les Vietnamiens cette ligne de conflit, qui nous blesse. Cette séparation existait, à mon avis, bien avant les deux guerres déjà. Car chaque fois que je pense à cette fameuse famine de 1945, depuis que j'ai été une enfant, je n'ai toujours pas compris pourquoi dans un pays qui possède les deux grands deltas féconds, deux milllions de vies ont été fauchées en si peu de temps et de manière si atroce. C'est facile d'attribuer la faute aux Français, aux Japonais, mais je me demandais si ce sont nos propres ancêtres qui ont été insensibles devant le malheur de leurs compatriotes ? Les accords de Genève ont divisé le pays en deux régions, et les Sudistes ont joui encore et toujours de ce privilège des produits abondants du delta du Mékong, et laissent le peuple du Nord dans sa misère. Les Vietnamiens peuvent-ils être donc si durs, si insensibles ? Heureusement, je pense que ce n'est pas entièrement la vérité. Certes, nos ancêtres à cette époque n'étaient pas très cultivés, et ils ne vivaient pas non plus dans l'abondance, et nous ne pouvons pas leur exiger une grande générosité. Tandis que, nous voyons qu'ils peuvent être gentils et généreux s'ils vivent bien et ont reçu une bonne éducation. Et nous avons la preuve que la diaspora, chaque année, envoient des fonds importants pour leurs familles au Vietnam et contribuent considérablement au développement du pays. Cette bonté et cette générosité me consolent des regrets amers et de la tristesse profonde en pensant à ceux qui ont péri dans la grande famine de jadis.

(à suivre)

Thương lái Trung Quốc ngừng mua, vải thiều rớt giá thê thảm


PLS : Chán các bác ! Tôi đang ngồi vắt óc viết thư gấp cho ông Phú Trọng (vì ổng sắp đi Mỹ đến nơi rồi, không có tôi cố vấn cho coi chừng là bị Mỹ ăn hiếp), đoạn về Việt kiều hải ngoại và nước Mỹ (là phần chót của lá thư đó !), thì các bác lại kêu ca về vụ vải thiều, làm tôi nóng ruột quá lại phải xông ra !

Tôi thông báo cho các bác biết là vải thiều bên Pháp trông hơi quả hơi xấu xí và  bé chứ không có được to đỏ mọng như phóng viên photoshop ở trên hình, làm tôi phải xin nếm thử rồi mới mua (tôi nếm thử một quả bé và một quả xấu), nhưng mà vẫn ngon cực, tôi biếu các bạn và các thày cô Pháp, lúc đầu họ cảm ơn cảm ơn, đến hôm sau quay lại, họ kêu la chí chóe vì vải ngon quá :-D


Người phương Tây họ không có khó tính khó chịu như người Việt Nam mình với lại người Trung Quốc đâu, cứ ngon miệng, lành, giá cả phải chăng là họ ăn, chứ không cần phải là ngon nhất ! Vấn đề là chi phí vận chuyển đẩy giá lên cao quá (tôi bắt đầu giận Vietnam Airlines, làm thì ít mà ăn thì nhiều, bao nhiêu hãng hàng không khác họ đâu có lấy giá cao dữ vậy, làm ách tắc cả du lịch lẫn xuất khẩu nông sản của cả nước). Tôi nghĩ là các bác phải chịu khó chế biến một chút, là sẽ bán được nhiều, lại còn tạo thêm công ăn việc làm. Ví dụ như tôi thấy các sản phẩm có chế biến một chút là đều bán chạy hơn, như là bún, phở khô, nước dừa đóng hộp, vải đóng hộp... Tôi thấy có món nước dừa đóng hộp giấy nhãn hiệu Foco của Việt Nam mới đây có bán, rất là ngon, tôi mua uống hoài luôn, để mấy bữa rảnh tôi chụp hình lên cho các bác xem. Nếu các bác làm vải đóng hộp cũng bằng hộp giấy như vậy thì tôi nghĩ cũng sẽ bán chạy đấy (chứ hộp kim loại mùi vị hơi khó chịu); xong rồi các bác bán vải tươi, tặng thêm vải hộp, ví dụ như vậy, tính toán giá cho khéo, thế là mình vừa bán được vải tươi, vừa bán được vải hộp, mà khách hàng thì hài lòng !


Với lại tôi thấy các bác tham lam láu cá quá, cứ tính khôn lại hóa ra tính dại. Các bác cứ cố bán giá cao, trong khi mà, lẽ ra phải tính toán làm sao cho không đổ bỏ, lãng phí là nghèo hoài đó nha các bác ! Ví dụ bán vải thiều cho TQ, họ mua bao nhiêu thì ta cứ bán bấy nhiêu, khi nào họ không mua nữa là mình ăn. Các bác kêu gọi mấy ông Nguyên Đức, Nhật Vượng... gì đó, mấy ổng đang khoe giàu khoe của ầm ầm trên các báo kìa (chắc có khi làm ăn thất bát lại còn nổ) ! Các bác xin mấy ổng hỗ trợ cho Đoàn Thanh Niên, mua vải thiều ế giá rẻ, đem bán rẻ hoặc thậm chí cho không ở mấy nơi cụm thi PTTH ấy, thế là con nhà nghèo được ăn vải thiều trời nóng, khỏe người ra ! Các bác cũng có thể mua đem cho các trường vùng sâu, vùng xa... Các bác phải biết là mình nuôi ăn người ta là được nhiều phúc đức lắm, mà lại còn tạo thêm bao nhiêu việc làm thời vụ cho thanh niên ! Chứ không nhiều tiền như vậy thì các bác dùng vào trò khỉ gì? 

Vậy nghen, tôi tạm biệt các bác, thứ sáu này vải thiều lại sang đợt cuối, tôi lại đi mua tiếp. Kỳ này tôi có lời khen ngợi Bộ Công thương, tả xung hữu đột, mở đường cho nông sản. À tôi thông báo cho các bác biết, là thanh long, ổi bên này giá chừng 12E-15E /kg. Mai mốt có gì mình bàn tiếp nghen !




Thương lái Trung Quốc ngừng mua, vải thiều rớt giá thê thảm

 Mặc dù còn gần nửa tháng nữa mới hết mùa vải nhưng hầu hết các điểm cân vải của thương lái Trung Quốc tại Lục Ngạn (Bắc Giang) đã đóng cửa, thương lái Trung Quốc đồng loạt rút hết về nước khiến vải thiều rớt giá thê thảm, chín rụng đầy vườn do không có người mua.
Lo lắng cho vườn vải còn hơn 1 tấn quả đang đến kỳ thu hoạch mà không có thương lái thu mua, ông Giáp Văn Huy (xã Hồng Giang, Lục Ngạn) than thở, 4 ngày nay thương lái Trung Quốc bất ngờ ngừng mua vải và rút hết về nước. Người dân chở vải ra thị trấn bán chỉ thấy có một số ít thương lái thu mua vải để đưa vào các tỉnh phía Nam bán, còn thương lái Trung Quốc đã biệt tăm, không thấy đâu.
Theo ông Huy, vì thương lái Trung Quốc ngừng mua, rút hết khỏi Lục Ngạn nên giá vải thiều rớt thê thảm.
Hiện nay vải thiều loại 1 chỉ bán được khoảng 12.000-14.000 đồng/kg, vải loại 2 giá chỉ 3.000-6.000 đồng/kg. Trong khi đó, vào chính vụ giá vải loại một bán ở mức 25.000-35.000 đồng/kg, loại hai cũng bán được giá 15.000-16.000 đồng/kg.
Vải thiều, Bắc Giang, Lục Ngạn, thương lái Trung Quốc, ngừng mua, vải thiều rớt giá, thiệt hại, chín rụng đầy vườn, vải-thiều, Bắc-Giang, Lục-Ngạn, thương-lái-Trung-Quốc, ngừng-mua, vải-thiều-rớt-giá, thiệt-hại, chín-rụng-đầy-vườn
Thương lái Trung Quốc bất ngờ rút về nước khiến vải thiều rớt giá mạnh, người dân thiệt hại hàng chục triệu đồng
Như vậy giá vải đã giảm đi một nửa so với trước, thậm chí có loại giá giảm chỉ còn 1/3 so với trước.
“Không có người mua lại vào cuối mùa thời tiết nắng nóng nên vải chín rụng, héo khô đầy vườn. Tính ra thiệt hại cả chục triệu đồng/tấn vải chứ không ít”, ông Huy than thở.
Tương tự, ông Giáp Văn Thành (Thôn Kép 1, xã Hồng Giang) cũng ngán ngẩm không kém khi số vải còn chưa thu hoạch ở trong vườn hiện tại không biết bán cho ai.
Ông Thành cho biết, mọi năm thương lái Trung Quốc qua thị trấn cân vải từ đầu vụ tới cuối vụ, hết mùa vải mới chịu rút về. Nhưng năm nay không rõ nguyên nhân làm sao mà họ lại rút sớm như vậy.
“Giờ ra thị trấn bán vải, chỉ còn 1-2 thương lái Trung Quốc thu mua, song số lượng họ thu mua rất ít, không đáng kể mấy”, ông Thành nói.
Theo ông Thành, vải còn nửa tháng nữa mới thu hoạch xong, những hộ có vải chín sớm thì không thiệt hại gì. Tuy nhiên, những hộ có vải muộn, giờ mới thu hoạch rộ thì thiệt hại vài chục triệu đồng chứ không ít.
“Ngay cạnh nhà tôi, có nhà còn tận 4 tấn vải chưa bán mà giờ giá rớt thê thảm khiến họ như ngồi trên đống lửa. Nhà tôi cũng vậy, còn hơn một tấn nữa mới bán hết, giá bán như hiện nay, nếu có thương lái thu mua cũng bị thiệt mất trên chục triệu đồng. Không có người mua thì để chắc chín rụng ngoài vườn hết”, ông Thành than thở.
Cũng theo ông Thành, người dân ở đây ai cũng thắc mắc không hiểu lý do vì sao thương lái Trung Quốc lại bất ngờ rút sớm. Một số người khác thì cho rằng vải bên Trung Quốc đã vào vụ thu hoạch nên họ rút về, không mua nữa.
Ông Lê Bá Thành, Phó chủ tịch huyện Lục Ngạn cho biết, đến nay, toàn huyện đã tiêu thụ khoảng 98.000 tấn vải. Trong đó, xuất đi Trung Quốc 51.000 tấn. (Qua của khẩu Lào Cai 21.500 tấn, xuất qua cửa khẩu Tân Thanh 28.500 tấn).
Hiện nay, toàn huyện đã thu hoạch được 85% lượng vải thiều, chỉ còn khoảng 15% chưa thu hoạch được. Do vải vào cuối vụ, chín 100% nên chỉ ưu tiên tiêu thụ ở thị trường nội địa và các tỉnh vùng biên bởi loại vải này rất khó bảo quản khi vận chuyển xa, huyện không muốn xuất đi các nước khác vì muốn giữ uy tín cho quả vải thiều Việt Nam.
Ông Thành thừa nhận thương lái Trung Quốc đã rút hết về nước sớm hơn dự kiến. Nguyên nhân là do, vùng trồng vải ở Quảng Đông của Trung Quốc vải đang vào chính vụ, đặc biệt, cũng giống như ở Việt Nam, các tỉnh Phúc Kiến, Quảng Đông (Trung Quốc) đang rơi vào cao điểm nắng nóng khiến nhu cầu tiêu thụ vải giảm đáng kể nên họ rút về ưu tiên giải quyết thị trường nội địa.
Ông Thành cũng cho hay, những năm trước thương lái thu mua đến cuối vụ nên giá vải ổn định. Tuy nhiên, năm nay vải thiều của phía nước họ trùng với Việt Nam, do đó, việc các thương lái Trung Quốc về nước sớm đã hưởng đến giá bán vải trên địa bàn huyện.
Bảo Hân

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/248021/thuong-lai-trung-quoc-ngung-mua--vai-thieu-rot-gia-the-tham.html

mercredi 1 juillet 2015

Lettre ouverte adressée à M. Nguyen Phu Trong, à l'occasion de sa visite prochaine des Etats-Unis (3)


(suite)

L'objectif final de l'éducation sera de favoriser l'épanouissement personnel et social. En ce qui concerne l'épanouissement individuel, l'éducation se doit donner à chaque enfant la chance égale de s'instruire intellectuellement et physiquement. Quant à l'épanouissement social, j'entends par ces termes la possibilité des élèves de réussir dans leur vie et leur carrière, mais également la possibilité pour la société de se réjouir de la diversité des compétences de ses citoyens, ce qui assure la force de la société, et aussi son bonheur.

L'éducation, ce beau produit de la société et de l'humanité, est alors liée étroitement aux devoirs et intérêts de chaque famille, car ces deux institutions ensemble pourront créer un milieu propice pour l'enfant qui le fait croître. Quant nous parlons de la famille, c'est le rôle de la femme qui doit attirer toute notre attention. Dans son article sur l'éducation des filles (A world of schoogirls - http://www.project-syndicate.org/commentary/the-impact-of-educating-girls-on-economic-growth-in-developing-countries-by-shashi-tharoor), Shashi Tharoor, un ancien sous-secrétaire général de l'ONU et ancien ministre d'Etat indien pour le développement des ressources humaines, a insisté sur l'importance de l'éducation donnée aux filles dans le développement de la famille et de la communauté. Plus une femme bénéficie de temps de l'éducation, mieux elle s'occupe de la santé de la famille et de l'éducation de ses enfants. Non seulement les femmes contribuent en force et en temps à la famille, mais aussi elles participent au développement de l'économie du pays par leur travail dans la société. Nous mesurons alors toute l'envergure de l'erreur fatale du confucianisme chinois qui, par sa discrimination sexuelle, a réduit à néant le rôle et la contribution de la femme dans la famille et dans la société. Les études scientifiques et aussi le bon sens nous révèlent que, dans tous les pays devenus civilisés, les femmes sont traitées de manière égale aux hommes.

Cette idée nous ramène encore une fois à notre cher dirigeant Ho Chi Minh, qui a eu le grand mérite de promouvoir, depuis la fondation de son gouvernement et de notre Vietnam indépendant en 1945, l'éducation et le développement de la femme. Rappelons-nous que les femmes vietnamiennes ont obtenu leur droit de vote depuis cette même année, un an seulement après les femmes françaises. Dans l'histoire littéraire française, nous avons constaté également l'apparition des écrivains femmes notamment depuis la deuxième moitié du 19e siècle, ces auteurs féminins ont apporté leur part non seulement à faire fleurir la littérature, mais aussi elles ont contribué considérablement à propager l'éducation, par leurs écrits de vulgarisation des textes scientifiques pour les enfants.

Plusieurs critiques s'élèvent contre le régime communiste vietnamien, l'accusant responsable du ralentissement du développement du pays. Pour objecter à ces opinions, je souhaiterais attirer leur attention sur le fait que, sous le régime communiste, les femmes vietnamiennes ont connu un certain épanouissement qu'elles n'ont pas connu avant, et que les femmes de tant d'autres pays n'en ont pas vraiment obtenu ; cet épanouissement consiste en leur indépendance, leurs droits à l'éducation, à l'étude. Le Vietnam n'est certes pas encore un pays riche et puissant, mais c'est un pays stable et pacifique, et où les femmes et les enfants ne sont pas en souffrant ; je pense à des pays où, par les conflits et les guerres ou par un régime opprimant les femmes, même en ce 21e siècle, les femmes et les enfants n'ont pas à manger et n'ont pas l'avenir.

(à suivre)