samedi 4 mai 2013

Du côté de chez Swan - Dave


http://www.youtube.com/watch?v=sFsKTkrOIps

Du côté de chez Swan

On oublie, hier est loin, si loin d'aujourd'hui
Mais il m'arrive souvent de rêver encore
A l'adolescent que je ne suis plus.

On sourit en revoyant sur les photos jaunies
L'air un peu trop sûr de soi que l'on prend à 16 ans
Et que l'on fait de son mieux pour paraître plus vieux.

J'irais bien refaire un tour du côté de chez Swan
Revoir mon premier amour qui me donne rendez-vous sous le chêne
Et se laissait embrasser sur la joue
Je ne voudrais pas refaire le chemin à l'envers
Et pourtant je paierai cher pour revivre un seul instant
Le temps du bonheur à l'ombre d'une fille en fleur

2 On oublie, et puis un jour il suffit d'un parfum
Pour qu'on retrouve soudain la magie d'un matin
Et l'on oublie l'avenir pour quelques souvenirs.

J'irai bien refaire un tour du côté de chez Swan
Revoir mon premier amour qui me donne rendez-vous sous le chêne
Et se lassait embrasser sur la joue
Je ne voudrai pas refaire le chemin à l'envers
Et pourtant je paierai cher pour revivre un seul instant
Le temps du bonheur à l'ombre d'une fille en fleurs.


Về phía nhà Swan*

Chúng ta lãng quên, ngày hôm qua đã thật xa hôm nay
Nhưng tôi vẫn thường mơ
Về chàng thiếu niên không còn là tôi nữa.


Ta mỉm cười khi xem lại những tấm hình vàng ố
Vẻ quá tự tin mà ta tỏ ra khi 16 tuổi
Và cố hết sức mình để có vẻ già hơn.


Tôi sẽ rất sẵn lòng đi lại một vòng về phía nhà Swan
Tìm lại tình đầu của tôi hẹn hò nhau dưới gốc sồi
Và hôn nhau lên má
Tôi không muốn đi ngược lại con đường
Vậy nhưng tôi sẵn sàng trả giá đắt
Để được sống lại dù chỉ một khoảnh khắc
Thời hạnh phúc bên bóng nàng thiếu nữ tuổi hoa.


Chúng ta lãng quên và rồi một ngày chỉ cần một làn hương
Khiến ta bỗng nhiên tìm lại được sự kỳ diệu của một buổi sáng
Và chúng ta quên cả tương lai vì một vài kỷ niệm


Tôi sẽ rất sẵn lòng đi lại một vòng về phía nhà Swan
Tìm lại tình đầu của tôi hẹn hò nhau dưới gốc sồi
Và hôn nhau lên má
Tôi không muốn đi ngược lại con đường
Vậy nhưng tôi sẵn sàng trả giá đắt
Để được sống lại dù chỉ một khoảnh khắc
Thời hạnh phúc bên bóng nàng thiếu nữ tuổi hoa.



* tên một chương trong truyện của M. Proust

vendredi 3 mai 2013

Luận về nguồn gốc bất bình đẳng giữa con người - JJR (15)


Nhưng khi những khó khăn bao quanh tất cả những câu hỏi này sẽ còn để cho ta cơ hội thảo luận về sự khác biệt giữa con người và thú vật, thì có một phẩm chất khác rất đặc thù để phân biệt chúng, mà về điều đó thì không thể có sự bác bỏ, đó là khả năng tự hoàn thiện; khả năng mà, với sự thuận lợi của hoàn cảnh, sẽ lần lượt phát triển tất cả những khả năng khác, và tồn tại nơi chúng ta trong giống loài cũng như trong mỗi cá nhân, trong khi mà một con vật thì, sau vài tháng, sẽ trở thành như chúng vốn thế suốt cả đời, và giống loài của nó, sau một ngàn năm, vẫn là giống loài nó đã từng là như vậy vào cái năm đầu tiên của một ngàn năm ấy. Tại sao chỉ có con người là phải chịu trở nên ngu ngốc ? Không phải là như vậy nó trở lại trạng thái nguyên thủy của nó hay sao, và rằng, trong khi mà con vật, vốn chẳng đạt được gì, cũng không có gì để mất, vẫn giữ nguyên bản năng của nó, thì con người, lại đánh mất đi bởi tuổi già hay bởi những tai nạn khác, tất cả những gì mà tính hoàn thiện của nó đã giúp nó đạt được, lại rơi xuống như vậy còn thấp hơn cả con vật nữa ? Sẽ thật buồn cho chúng ta khi bị buộc phải thừa nhận rằng, cái khả năng khác biệt, và gần như không có giới hạn này, là nguồn gốc của tất cả những bất hạnh của con người; rằng chính là nó đã kéo con người, theo thời gian, ra khỏi cái điều kiện nguyên thuỷ này, mà trong đó con người trôi qua những ngày yên bình và ngây thơ; rằng chính nó, đã làm nở rộ qua bao thế kỷ những ánh sáng và sai lầm, những thói xấu và những đức hạnh của nó, khiến cho con người dần trở nên bạo chúa của chính mình và của tự nhiên (ghi chú 9). Sẽ thật là kinh khủng khi bị bắt buộc phải ca ngợi như là một sinh vật từ tâm, cái người đầu tiên đã gợi ý cho người dân ở bên bờ sông Orénoque cách sử dụng những mảnh gỗ mỏng dùng để dán lên thái dương của những đứa trẻ, và đảm bảo cho chúng chí ít là một phần sự ngu ngốc của chúng, và hạnh phúc nguyên thủy của chúng.

----------------------------------------- 

Mais, quand les difficultés qui environnent toutes ces questions, laisseraient quelque lieu de disputer sur cette différence de l'homme et de l'animal, il y a une autre qualité très spécifique qui les distingue, et sur laquelle il ne peut y avoir de contestation, c'est la faculté de se perfectionner; faculté qui, à l'aide des circonstances, développe successivement toutes les autres, et réside parmi nous tant dans l'espèce que dans l'individu, au lieu qu'un animal est, au bout des quelques mois, ce qu'il sera toute sa vie, et son espèce, au bout de mille ans, ce qu'elle était la première année de ces mille ans. Pourquoi l'homme seul est-il sujet à devenir imbécile? N'est-ce point qu'il retourne ainsi dans son état primitif, et que, tandis que la bête, qui n'a rien acquis et qui n'a rien non plus à perdre, reste toujours avec son instinct, l'homme reperdant par la vieillesse ou d'autres accidents tout ce que sa perfectibilité lui avait fait acquérir, retombe ainsi plus bas que la bête même? Il serait triste pour nous d'être forcés de convenir, que cette faculté distinctive, et presque illimitée, est la source de tous les malheurs de l'homme; que c'est elle qui le tire, à force de temps, de cette condition originaire, dans laquelle il coulerait des jours tranquilles et innocents; que c'est elle, qui faisait éclore avec les siècles ses lumières et ses erreurs, ses vices et ses vertus, le rend à la longue le tyran de lui-même et de la nature (note 9). Il serait affreux d'être obligés de louer comme un être bienfaisant celui qui le premier suggéra à l'habitant des rives de l'Orénoque l'usage de ces ais qu'il applique sur les tempes des enfants, et qui leur assurent du moins une partie de leur imbécillité, et de leur bonheur originel.




Mon rêve familier

Mon rêve familier

Je fais souvent ce rêve étrange et pénétrant
D'une femme inconnue, et que j'aime, et qui m'aime
Et qui n'est, chaque fois, ni tout à fait la même
Ni tout à fait une autre, et m'aime et me comprend.

Car elle me comprend, et mon coeur, transparent
Pour elle seule, hélas ! cesse d'être un problème
Pour elle seule, et les moiteurs de mon front blême,
Elle seule les sait rafraîchir, en pleurant.

Est-elle brune, blonde ou rousse ? - Je l'ignore.
Son nom ? Je me souviens qu'il est doux et sonore
Comme ceux des aimés que la Vie exila.

Son regard est pareil au regard des statues,
Et, pour sa voix, lointaine, et calme, et grave, elle a
L'inflexion des voix chères qui se sont tues.


Paul VERLAINE   (1844-1896)

Giấc mơ thân thuộc

Tôi thường mơ một giấc mơ kỳ lạ và xuyên thấu
Về một phụ nữ xa lạ, mà tôi yêu, và yêu tôi
Và mỗi lần, nàng đều không phải người ấy
Cũng không phải người khác, nàng yêu và hiểu tôi.

Vì nàng hiểu tôi, và trái tim tôi, trong vắt
Đối với nàng, than ôi, không còn là vấn đề
Đối với nàng, những ẩm ướt trên vầng trán nhợt nhạt
Chỉ mình nàng biết làm mát lại, khi nàng khóc.

Tóc nàng nâu, vàng hay hung ? - Tôi không rõ
Tên nàng ? Tôi nhớ là nó êm dịu và âm vang
Như tên của những người yêu mà Cuộc đời lưu đày.

Ánh mắt nàng tựa như ánh mắt tượng
Trong giọng nói nàng, xa xôi, và trầm tĩnh, và nghiêm trang
Có âm điệu của những giọng nói thân thương đã lặng im.

jeudi 2 mai 2013

Luận về nguồn gốc bất bình đẳng giữa con người - JJR (14)


Cho đến đây tôi đã chỉ suy xét con người thể chất. Bây giờ chúng ta hãy thử nhìn nó từ phía siêu hình và tinh thần.

Tôi chỉ thấy trong mọi động vật một cỗ máy tài tình, mà tự nhiên đã cho nó những giác quan để nó tự lên dây, và để đảm bảo tránh được, đến một mức độ nào đó, tất cả những gì có khuynh hướng tiêu hủy nó, hoặc là làm phiền nó. Tôi nhận thấy chính xác cùng những điều ấy trong bộ máy con người, với sự khác nhau này, là tự nhiên một mình làm mọi thứ trong các hoạt động của thú vật, trong khi mà con người góp phần vào hoạt động của nó, như một tác nhân tự do. Một bên thì chọn lựa hoặc chối bỏ bởi bản năng, và bên kia bởi một hành động tự do; điều này khiến cho thú vật không thể rời khỏi quy luật đã được quy định cho nó, ngay cả khi làm điều đó có lợi cho nó, và con người lại thường rời bỏ quy luật mà lại làm phương hại cho nó. Chính như thế mà một con chim bồ câu sẽ chết đói bên một bồn đầy thịt ngon nhất, và một con mèo trên một đống trái cây hoặc hạt ngũ cốc, mặc dù con này lẫn con kia rất có thể tự nuôi mình bằng thức ăn mà nó không đếm xỉa, nếu nó đổi ý mà ăn thử. Chính như thế mà những người phóng đãng buông thả mình vào những sự thái quá, khiến cho họ sốt và tử vong; bởi vì trí óc làm suy thoái các giác quan, và ý chí vẫn tiếp tục nói, khi tự nhiên im tiếng.


Tất cả động vật đều có ý tưởng bởi vì nó có giác quan, thậm chí nó còn kết hợp những ý tưởng của nó tới một mức độ nào đó, và con người về mặt này chỉ khác con vật hơn hoặc kém chút ít. Một vài nhà triết học thậm chí còn đưa ra giả thuyết rằng có nhiều khác biệt giữa người này với người khác hơn là giữa người này với con vật khác; như vậy không hẳn là sự thấu hiểu tạo nên giữa các động vật sự khác biệt đặc thù của con người mà là phẩm chất tác nhân tự do của nó. Tự nhiên chỉ huy mọi động vật, và thú vật tuân theo. Con người có cùng cảm giác ấy, nhưng nó tự nhận thấy mình được tự do chấp thuận hay là kháng cự lại; và nhất là trong ý thức về sự tự do này mà biểu lộ tinh thần của tâm hồn nó: bởi vì vật lý giải thích theo một cách nào đó cơ chế của các giác quan và sự hình thành của ý tưởng; nhưng trong sức mạnh của mong muốn hay đúng hơn là của lựa chon, và trong tình cảm về sức mạnh này người ta chỉ thấy những hành động thuần túy tinh thần, mà người ta không thể giải thích được gì bằng những quy luật cơ học.

---------------------------------- 

Je n'ai considéré jusqu'ici que l'homme physique. Tâchons de le regarder maintenant par le côté métaphysique et moral.
Je ne vois dans tout animal qu'une machine ingénieuse, à qui la nature a donné des sens pour se remonter elle-même, et pour se garantir, jusqu'à un certain point, de tout ce qui tend à la détruire, ou à la déranger. J'aperçois précisément les mêmes choses dans la machine humaine, avec cette différence que la nature seule fait tout dans les opérations de la bête, au lieu que l'homme concourt aux siennes, en qualité d'agent libre. L'un choisit ou rejette par instinct, et l'autre par un acte de liberté; ce qui fait que la bête ne peut s'écarter de la règle qui lui est prescrite, même quand il lui serait avantageux de le faire, et que l'homme s'en écarte souvent à son préjudice. C'est ainsi qu'un pigeon mourrait de faim près d'un bassin rempli des meilleures viandes, et un chat sur des tas de fruits ou de grain, quoique l'un et l'autre pût très bien se nourrir de l'aliment qu'il dédaigne, s'il s'était avisé d'en essayer. C'est ainsi que les hommes dissolus se livrent à des excès, qui leur causent la fièvre et la mort; parce que l'esprit déprave les sens, et que la volonté parle encore, quand la nature se tait.
Tout animal a des idées puisqu'il a des sens, il combine même ses idées jusqu'à un certain point, et l'homme ne diffère à cet égard de la bête que du plus au moins. Quelques philosophes ont même avancé qu'il y a plus de différence de tel homme à tel homme que de tel homme à telle bête; ce n'est donc pas tant l'entendement qui fait parmi les animaux la distinction spécifique de l'homme que sa qualité d'agent libre. La nature commande à tout animal, et la bête obéit. L'homme éprouve la même impression, mais il se reconnaît libre d'acquiescer, ou de résister; et c'est surtout dans la conscience de cette liberté que se montre la spiritualité de son âme: car la physique explique en quelque manière le mécanisme des sens et la formation des idées; mais dans la puissance de vouloir ou plutôt de choisir, et dans le sentiment de cette puissance on ne trouve que des actes purement spirituels, dont on n'explique rien par les lois de la mécanique. 

Mon frère


[Moïse, Ramsès]

R: Bien sûr qu'un jour s'en va pour l'un et pour l'autre s'en vient
Bien sûr les étoiles se meurent quand le ciel s'éteint
C'est notre amour qui n'aura jamais de lendemain
Mon frère

M: Bien plus qu'un monde qui s'ouvre à l'un et pour l'autre chavire
Bien plus qu'une mer qui supplie quand la source est tarie
C'est tout notre amour qui s'éloigne des rives et se perd
mon frère

[Répétition 1] :
R: Tout s'oublie
Chacun avec sa peine
Que le temps nous reprenne
Les souvenirs
D'un frère

[Répétition 2] :
M: Chacun avec sa peine
Que le temps nous apprenne
A nous aimer
En frère

R: Bien sûr que la terre est brûlée quand la pluie l'oublie
Bien sûr que tout est cri puisqu'on se l'est jamais dit
Bien sûr l'amour puisqu'il ne peut plus grandir, s'enterre
Mon frère

M: Bien plus qu'un dernier regard peut décider d'une vie
Bien plus que cette fin d'espoir que le courant charrie
C'est un amour qui ne trouvera pas de rivière
Mon frère

[Répétition 1]

[Répétition 2]

R: Puiqu'on ne sera toujours
Que la moitié d'un tout
M: Puisqu'on ne sera jamais
Que la moitié de nous
Que la moitié,
Que la moitié de nous
Mon frère.... x3
R: Bien sûr que rien ne pourra jamais nous l'enlever
M: Bien plus que tout ce que la vie peut nous accorder
M+R: L'amour sera toujours cette moitié de nous qui reste
A faire
Mon frère ...

---------------------------------
Anh em

Ramsès : Đương nhiên một ngày sẽ đi khỏi đối với người này và đến với người kia
Đương nhiên những vì sao sẽ chết khi bầu trời vụt tắt
Chính là tình yêu của chúng ta sẽ không có ngày mai, hỡi anh.

Moïse : Hơn cả một thế giới sẽ mở ra với người này và lật nhào với người kia
Hơn cả mặt biển van nài khi nguồn đã cạn
Chính là tất cả tình yêu của chúng ta rời xa bờ và lạc mất, hỡi em.

R : Mọi thứ đều lãng quên
Mỗi người một nỗi muộn phiền
Cầu cho thời gian lấy lại những kỷ niệm
của chúng ta

M: Mỗi người một nỗi muộn phiền
Cầu cho thời gian dạy chúng ta
Thương yêu như anh em

R: Đương nhiên là mặt đất bốc cháy khi mưa quên
Đương nhiên tất cả là tiếng thét vì chúng ta đã chưa từng bao giờ nói
Đương nhiên là tình yêu, vì không thể lớn hơn, sẽ chôn vùi
Hỡi anh.

M : Hơn là một ánh nhìn cuối có thể quyết định một cuộc đời
Hơn là kết thúc niềm hy vọng mà dòng chảy đưa đi
Đó là một tình yêu không tìm thấy dòng sông, hỡi em.

R: Bởi chúng ta sẽ luôn luôn chỉ là
Một nửa của nhau
M: Bởi chúng ta sẽ không bao giờ chỉ là một nửa,
chỉ là một nửa của nhau, hỡi em.

R : Đương nhiên là không điều gì có thể tước đi của chúng ta
M: Hơn là tất cả những gì cuộc đời có thể ban cho chúng ta
R+M : Tình yêu sẽ luôn là một nửa chúng ta còn phải hoàn thành, hỡi anh/ hỡi em.

http://www.youtube.com/watch?v=aAPBWFcw1oA


mercredi 1 mai 2013

Luận về nguồn gốc bất bình đẳng giữa con người - JJR (13)



Một mình, nhàn rỗi, và luôn luôn cận kề nguy hiểm, con người hoang dã hẳn phải thích ngủ, và có giấc ngủ nhẹ như thú vật, chúng nghĩ ít, và ngủ, có thể nói như vậy, tất cả thời gian mà chúng không suy nghĩ. Sự sinh tồn của bản thân là mối bận tâm duy nhất của nó, những khả năng được rèn luyện nhất của  hẳn phải có mục đích chính là tấn công và tự vệ, hoặc để khuất phục con mồi, hoặc để đảm bảo không trở thành con mồi của một động vật khác: ngược lại, những bộ phận chỉ được hoàn thiện bởi sự mềm mại và nhục cảm hẳn phải vẫn còn trong trạng thái thô thiển, khiến cho loại bỏ khỏi nó tất cả mọi sự tinh tế; và những giác quan của nó bị chia rẽ về điểm này, thì nó sẽ có xúc giác và vị giác cực kỳ thô cứng; thị giác, thính giác và khứu giác có sự tinh nhạy lớn nhất. Tình trạng động vật nói chung là như vậy, và đó cũng là, theo phúc trình của các nhà du hành, tình trạng của phần lớn các dân tộc hoang dã. Cho nên chẳng nên ngạc nhiên rằng những người Hottentots ở mũi Hảo Vọng phát hiện ra, chỉ bằng mắt thường, những chiến hạm ở ngoài khơi, xa bằng những người Hà lan dùng kính, cũng như là những người hoang dã ở Châu Mỹ ngửi thấy những người Tây Ban Nha theo dấu vết của họ, như là những con chó giỏi nhất có thể làm được, cũng như là tất cả những quốc gia mọi rợ chịu được không phiền nhọc gì sự trần truồng của họ, kích thích vị giác của họ nhờ ớt, và uống rượu mùi châu Âu như uống nước lã.
--------------------------------------- 


Seul, oisif, et toujours voisin du danger, l'homme sauvage doit aimer à dormir, et avoir le sommeil léger comme les animaux, qui, pensant peu, dorment, pour ainsi dire, tout le temps qu'ils ne pensent point. Sa propre conservation faisant presque son unique soin, ses facultés les plus exercées doivent être celles qui ont pour objet principal l'attaque et la défense, soit pour subjuguer sa proie, soit pour se garantir d'être celle d'un autre animal: au contraire, les organes qui ne se perfectionnent que par la mollesse et la sensualité doivent rester dans un état de grossièreté, qui exclut en lui toute espèce de délicatesse; et ses sens se trouvant partagés sur ce point, il aura le toucher et le goût d'une rudesse extrême; la vue, l'ouïe et l'odorat de la plus grande subtilité. Tel est l'état animal en général, et c'est aussi, selon le rapport des voyageurs, celui de la plupart des peuples sauvages. Ainsi il ne faut point s'étonner, que les Hottentots du cap de Bonne-Espérance découvrent, à la simple vue des vaisseaux en haute mer, d'aussi loin que les Hollandais avec des lunettes, ni que les sauvages de l'Amérique sentissent les Espagnols à la piste, comme auraient pu faire les meilleurs chiens, ni que toutes ces nations barbares supportent sans peine leur nudité, aiguisent leur goût à force de piment, et boivent des liqueurs européennes comme de l'eau.

L'envie d'aimer


L'envie d'aimer

C'est tellement simple, l'amour
Tellement possible, l'amour
A qui l'entend, regarde autour
A qui le veut vraiment

C'est tellement rien, d'y croire
Mais tellement tout, pourtant
Qu'il vaut la peine, de le vouloir, de le chercher
Tout le temps

Ce sera nous, dès demain
Ce sera nous, le chemin
Pour que l'amour
Qu'on saura se donner
Nous donne l'envie d'aimer

Ce sera nous, dès ce soir
A nous de le vouloir
Faire que l'amour
Qu'on aura partagé
Nous donne l'envie d'aimer

C'est tellement court, une vie
Tellement fragile, aussi
Que de courir, après le temps
Ne laisse plus rien, à vivre

Ce sera nous, dès demain
Ce sera nous, le chemin
Pour que l'amour
Qu'on saura se donner
Nous donne l'envie d'aimer

Ce sera nous, dès ce soir
A nous de le vouloir
Faire que l'amour
Qu'on aura partagé
Nous donne l'envie d'aimer

C'est tellement fort
C'est tellement tout
L'amour
Puisqu'on attend
De vies en vie
Depuis la nuit
Des temps

Ce sera nous, ce sera nous, ce sera nous
Pour que l'amour
Qu'on saura se donner
Nous donne l'envie d'aimer

Ce sera nous, dès ce soir
A nous de le vouloir
Faire que l'amour
Qu'on aura partagé
Nous donne l'envie d'aimer

A nous dès ce soir
A nous de le vouloir
Faire que l'amour
Qu'on aura partagé
Nous donne l'envie d'aimer

Nous donne l'envie d'aimer (nous donne l'envie d'aimer)
L'envie d'aimer
Oh, l'envie d'aimer ( l'envie d'aimer)
Pour que l'amour
Qu'on aura partagé
Nous donne l'envie d'aimer


Thèm muốn thương yêu

Đơn giản biết bao, tình yêu
Hoàn toàn có thể, tình yêu
Với những ai nghe thấy, nhìn xung quanh
Với những ai thật lòng mong muốn

Không là gì cả, ta tin
Nhưng là tất cả, tuy nhiên
Chỉ cần cố gắng, mong muốn, và tìm kiếm
Luôn luôn

Sẽ là chúng ta, ngày mai
Sẽ của chúng ta, đường đi
Để tình yêu
Mà ta dành cho nhau
Sẽ cho ta mong muốn yêu thương

Sẽ là chúng ta, ngay đêm nay
Chỉ cần chúng ta mong muốn
Tình yêu ta dành cho nhau
Sẽ cho ta mong muốn yêu thương

Cuộc đời ngắn ngủi biết bao
Cũng thật mong manh làm sao
Chạy theo thời gian làm gì
Không để lại gì để sống

Mãnh liệt biết bao, tình yêu
Đầy đặn biết bao, tình yêu
Vì chúng ta chờ
Từ đời này sang đời khác
Từ đêm tối của thời gian

Sẽ là chúng ta, ngày mai...

http://www.youtube.com/watch?v=ECkQI6gWDyk