Une erreur est survenue dans ce gadget

mardi 26 janvier 2016

Văn tế rùa Hồ Gươm

PLS : (Merci monsieur Phot Phet, pour avoir indiqué le lien  !)


Thôi các bác cứ đem cụ đi hỏa thiêu đi, đừng có ướp xác Cụ như xác Bác, tội nghiệp cả Bác lẫn Cụ ! Vả lại nghe nói Cụ mắc bệnh ghẻ lở, ngắm rùa to thì chắc cũng thích, nhưng mà rùa ghẻ thì trông ớn lắm !

Nhân tiện các bác đưa Bác đi hỏa táng luôn đi có được không? Để cho Bác được yên nghỉ, con cháu được yên ổn, chứ người Bác tẩm đầy hóa chất như vậy, dân chúng ung thư là phải. Tôi thì tôi suy luận rằng, nền văn minh Ai Cập suy tàn (trong khi mà Hy La thì còn mãi), là do họ có cái thói cứ ướp xác vua của họ, mà Liên Xô sụp đổ, chắc cũng vì họ đi ướp xác Lê Nin. Lời vắn ý dài, mong các bác thấu tỏ !




Văn tế rùa Hồ Gươm







-----------
Hỡi ôi!

Sóng nước lao xao,
Lộc vừng bối rối,
Đền Ngọc Sơn gió bấc đìu hiu,
Cầu Thê Húc thoảng mùi thôi thối,
Tưởng đâu từ nơi đống rác, quân vô lương đổ trộm xuống hồ?
Thì ra là xác ông Rùa, chết đột quỵ nhẽ chưa kịp trối!
(Thôi thì
Kêu bằng ông cũng lắm kẻ la,
Gọi bằng cụ hẳn không phải lối,
Mặc kệ họ la,
Cứ “ông” tôi gọi)
...
Nhớ linh xưa
Giống hiếm nòi khan,
Con dòng cháu dõi,
Cùng Ếch, Nhái, Thằn lằn - chính danh bò sát lưỡng cư,
Với Rồng, Phượng, Kỳ Lân - góp mặt tứ linh một hội,
Đường Tam Tạng đã từng quịt tiền đò,
Thần Kim Quy vốn là ông tổ nội.
Còn nhỏ ông chạy đua với Thỏ, nhờ mưu cao nên về đích trước tiên,
Lớn lên ông làm bạn với Sên, nết cẩn trọng chả bao giờ thèm vội!
Tính ưa đồng trũng ao hồ,
Chẳng chịu phồn hoa đô hội,
Ông quê ở chốn Lam Kinh,
Vua vác ông ra Hà Nội.
Ông uống phải nước Hồ Gươm,
Ông ăn cả gươm Lê Lợi.
Mà ông to phải cỡ mét ba,
Và ông nặng đến hơn tạ rưỡi.
Ông ốm đâu có một đôi lần,
Rồi thọ đến hơn ba trăm tuổi,
Tính ông kiên định, cắn rồi thì ngậm mãi không buông,
Miệng ông thép gang, muốn nhả ắt phải chờ sấm dội.
Hành tung ông khi chìm khi nổi, dân ghi nhận rất mực thất thường,
Công trạng ông lúc thụt lúc thò, sử chép lại bỗng thành chói lọi.

Thương ôi!
Bao nhiêu năm, hồ nọ thỏa thích rong chơi
Chợt một chiều, xác kia lềnh phềnh sóng nổi
Lá úa trên cao rụng đầy  
Ba ba cũng đành chết đuối!
Tiến sĩ, giáo sư tranh luận búa xua,
Kền kền, lá cải đưa tin ỏm tỏi,
Quân thối mồm đã được dịp phán nhăng,
Bọn nhọ mõm lại thừa cơ đồn thổi
Chẳng biết rằng: Sinh Lão Bệnh Tử, sự vốn vô thường
Cũng nhờ vậy: Xuân Hạ Thu Đông, đời luôn đổi mới

Ôi thôi thôi!
Ruột gan kia nào ai nghĩ đến chuyện xào hành,
Thân thế ấy đố thằng mô dám đem rang muối!

Nay tế ông đây:
Một thúng chuối xanh,
Một giành ba rọi,
Một gói riềng nghệ mắm tôm,
Một ôm tía tô kinh giới,
Đậu phụ chín tới, bỏ chảo xào chung,
Hành tiêu lung tung, rắc lên nóng hổi.
Hồn ông thiên đình,
Xác ông hạ giới,
Ông ăn cho no,
Ông bò cho tới,
Gần thì ngay Ngọc Sơn đây, hễ muốn tiêu bản thì tiêu?
Xa thì sang Văn Miếu đó, có thích đội bia thì đội?

Từ từ,
Đừng vội!

http://locliec.blogspot.fr/2016/01/van-te-rua-ho-guom.html#comment-form

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire